Chương 1: Đừng từ chối anh

“Alô, thầy Trần, thầy đã xem bản thảo của em chưa ạ?” Lăng Dĩ Tinh ngồi trên xích đu, vừa đón gió chiều vừa gọi điện.

Khi cô đang tràn đầy mong đợi thì đầu dây bên kia lại nói: “Xin lỗi, bản thảo vẫn không qua được vòng xét duyệt lần hai, chưa đạt tiêu chuẩn xuất bản, mong em tiếp tục trau chuốt thêm tác phẩm.”

Sau khi nghe xong, tâm trạng Lăng Dĩ Tinh không còn tốt nữa, nhưng cũng không thể nói gì được, đây là lần thứ ba cô bị từ chối rồi. Sau đó, cô nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng nói: “Vâng ạ, cảm ơn thầy.”

“Ừm.”

Biên tập viên bên kia cúp máy.

Lăng Dĩ Tinh ngẩng đầu nhìn mặt trăng thở dài, sau đó ăn nốt miếng kem cuối cùng rồi đứng dậy đi về phía thùng rác vứt vỏ đi.

“A! Giáo sư Hạ!” Cô vừa quay đầu lại đã thấy Hạ Thừa Mặc đứng ngay sau lưng mình, khoảng cách giữa hai người chưa đến một mét.

Suýt chút nữa đã va vào anh.

Hạ Thừa Mặc khẽ mỉm cười, sau đó dịu dàng nói: “Xin lỗi đã dọa em sợ, sao muộn thế rồi mà vẫn chưa về nhà?”

Nói xong, ánh mắt anh dịu dàng nhìn về phía Lăng Dĩ Tinh.

“Em ra ngoài hóng gió một chút, đang chuẩn bị về ạ…” Lăng Dĩ Tinh gãi đầu ngượng ngùng, dù sao cô cũng chỉ là một tác giả viết tiểu thuyết vô danh.

Còn đối diện cô là giáo sư Hạ nổi tiếng của cả thành phố A. Gần như bất kỳ trường đại học hay bệnh viện nào tổ chức hội thảo đều sẽ có anh góp mặt.

Anh không chỉ tài giỏi mà còn rất điển trai, dáng người cao ráo, chiều cao gần mét chín, ngũ quan tuấn tú ôn hòa, đôi mắt đượm tình như muốn hút hồn người đối diện, lông mi dài, làn da trắng mịn. Dù sao cũng là giáo sư y khoa, đương nhiên sẽ chú ý chăm sóc bản thân.

Lời nói thì dịu dàng, thái độ lại thân thiện.

Rất nhiều nữ sinh học y chỉ vì muốn được nghe anh giảng bài, nhìn anh một cái, số người theo đuổi cũng vô số kể.

Lăng Dĩ Tinh ngại ngùng ngẩng đầu nhìn anh, ấp úng hỏi: “Thầy… thầy mới tan làm ạ?”

Hạ Thừa Mặc gật đầu: “Ừ, anh vừa sắp xếp xong tài liệu, nộp cho bên trên rồi.”

“Em định về nhà đúng không? Anh đưa em về nhé.” Anh vừa nói vừa mỉm cười, ánh mắt cong chứa đựng sự cưng chiều.

Nghe vậy, Lăng Dĩ Tinh vội vàng xua tay từ chối: “Không cần đâu ạ, nhà em ngay trong tòa nhà này, rất gần, thầy cũng mệt cả ngày rồi, nên về nghỉ ngơi đi ạ…”

Lúc này, Hạ Thừa Mặc tiến lên một bước, nhẹ giọng nói: “Đừng từ chối anh… được không?”