Hứa Kiến Dân có kiến thức rộng hơn Lưu Lợi Hồng nhiều. Sinh viên về quê làm nông bây giờ không còn là chuyện lạ. Ông không nghĩ sinh viên thì chỉ có thể ngồi văn phòng.
"Chú hai, con không giỏi như người ta đâu ạ." Hứa Hạ tinh nghịch cười, nhìn về phía chú hai: "Vẫn phải từ từ học hỏi, từ từ tìm hiểu. Sau này có gì không hiểu chú phải chỉ bảo con nhiều đấy nhé."
"Ha ha, được. Chú hai con chẳng được cái gì, nhưng nói đến chuyện làm nông thì vẫn có nghề đấy." Hứa Kiến Dân đặt bát lớn xuống, xoa xoa cái bụng tròn vo, cười nói.
Nhìn chú cháu hai người kẻ tung người hứng, ngay cả vợ chồng Hứa Kiến Quốc cũng đồng tình, Lưu Lợi Hồng bỗng thấy mình như trở thành người bảo thủ, không biết xoay sở. Thế là bà vội vàng phụ họa theo: "Thím thấy Hạ Hạ được đấy, về nhà rất tốt. Vài hôm nữa thím sẽ đưa Thanh Mai với Nhị Mao sang chơi với con, hai đứa nó nhắc con suốt."
"Chị dâu cứ để đấy, em rửa cho. Chị bận cả buổi rồi."
"Ôi, tiện tay thôi mà."
"..."
Chợt, không khí trong sân lại trở lại bình thường.
Mọi người nghỉ ngơi trong nhà một lát, uống chút nước, thấy trời không còn nắng gắt thì lại cùng nhau lên núi.
Nhặt đá cả buổi chiều, Hứa Hạ mồ hôi nhễ nhại. Nhìn thấy công việc gần xong, cô đi xuống chân núi, tiện tay hái mấy quả dưa chuột bên đường. Dưa chuột không to, nhỏ và gầy, vì năm nay cây trồng gì cũng không phát triển tốt.
Cắn một miếng, dưa giòn ngon, hương vị không tệ.
Mảnh đất dưới chân núi này Vương Thục Phân đã dọn dẹp từ lâu, trồng một ít rau củ quen thuộc. Ngoài để ăn, mấy năm trước bà còn mang ra chợ thị trấn bán, còn lại những quả nhỏ, xấu thì dùng để cho lợn, cho dê ăn.
Hứa Hạ nhai dưa chuột, đi thêm một đoạn nữa thì thấy một dãy chuồng lợn ngay ngắn. Bên trong có mười mấy chú lợn con lông đen nhánh và ba bốn con lợn nái lớn.
Mấy con lợn nái lười biếng nằm dưới đất, nghe thấy tiếng Hứa Hạ đến thì chỉ vẫy tai, không thèm ngẩng đầu. Mấy con lợn con thì hiếu động hơn nhiều, thấy dưa chuột trong tay Hứa Hạ liền chạy tới, chen chúc sau hàng rào trước mặt cô, rúc rích kêu.
Hứa Hạ bẻ mấy quả dưa chuột còn lại thành nhiều khúc ném vào trong, đàn lợn con lập tức tản ra, tranh nhau ăn.
"Gâu gâu!"
Một tiếng chó sủa vang dội, mạnh mẽ vang lên. Hứa Hạ quay đầu lại thì thấy một cái bóng đen vạm vỡ từ xa chạy tới rất nhanh.
"Hắc Đản!" Hứa Hạ ôm lấy chú chó đen lớn lao vào người, suýt ngã, chú chó này lại khỏe hơn rồi.
Hắc Đản phấn khích lè lưỡi chạy lung tung, ngửi chỗ này, ngửi chỗ kia, chỉ thấy mùi của cô chủ nhỏ trên người dường như thơm hơn.
Hắc Đản là một con chó ta bình thường, Hứa Hạ nhặt được bên đường khi còn học cấp ba. Hồi nhỏ nó gầy trơ xương, chẳng ai ngờ nó có thể lớn lên thành một chú chó oai vệ như vậy. Đôi tai nhọn dựng thẳng lên, giờ trông có vẻ có chút dòng máu chăn cừu Đức.
Hắc Đản rất khôn ngoan, thường ngày ở đây trông lợn và dê. Sáng nay Hứa Hạ đến không thấy nó, chắc là chạy đi chơi ở mấy ngọn đồi gần đó.
"Đi nào, tao hái cho mày mấy quả cà chua ăn nhé."
Hắc Đản từ nhỏ đã thích ăn cà chua, nhưng nó rất nghe lời, không bao giờ vào phá vườn rau của Vương Thục Phân. Chỉ khi nào chủ nhân hái đưa tận miệng, nó mới ngấu nghiến ăn.
Thường ngày, khi mấy con lợn con và dê con được thả ra dạo chơi, nó cũng cẩn thận trông chừng, không bao giờ để chúng vào ăn vụng trong vườn rau. Nó đúng là quản gia lớn của vườn sau núi.
Hứa Hạ nhìn Hắc Đản ngẩng cổ lên, ba bốn miếng là ăn sạch mấy quả cà chua. Đúng lúc đó, Hứa Kiến Quốc và vợ chồng Hứa Kiến Dân cũng từ trên núi xuống.
"Hạ Hạ về, mày có lộc ăn rồi đấy." Vương Thục Phân vừa lau mồ hôi vừa đi tới, cười xoa đầu Hắc Đản, rồi quay sang nói với vợ chồng Kiến Dân: "Tối nay ở lại nhà tụi chị ăn cơm nhé, đừng về."
Nói rồi bà gọi Hắc Đản cùng nhau lên núi, bắt một con gà béo được thả trong rừng, lại hái một nắm cà tím, đậu đũa và cắt thêm một ít lá hẹ non trong vườn rau.
Về đến nhà, Hứa Kiến Quốc thuần thục cắt tiết, đun nước nhổ lông và làm sạch nội tạng. Trong bụng gà còn có một chuỗi mỡ gà vàng ươm, đây chính là của ngon vật lạ.
Lưu Lợi Hồng cũng vào bếp phụ giúp. Hai anh em Kiến Quốc và Kiến Dân thì rửa sạch những chiếc sọt tre dùng trên núi hôm nay.
Hứa Hạ vào kho lấy một túi nấm hương khô, bốc một nắm cho vào chậu nước ấm ngâm rồi mang vào bếp.
Trong bếp, Vương Thục Phân đứng trước bếp lửa, nồi nóng bốc khói trắng. Bà đổ bát mỡ gà vàng óng vào. "Xèo" một tiếng, một mùi thơm nồng nàn của mỡ gà tỏa ra.
Đợi mỡ gà chảy hết, bà cho thịt gà đã băm cùng hành, gừng vào xào. Cuối cùng đổ nước nóng vào, đậy nắp nồi lại, chỉ chờ hầm gần xong thì cho nấm hương vào.
Lưu Lợi Hồng nấu ở bếp bên cạnh. Bà phi tỏi, xào một nồi cà tím và đậu đũa, thơm lừng khắp nơi, nước sốt óng ánh. Món này ăn rất đưa cơm.
Còn một nắm hẹ non, bà nhặt sạch, cắt nhỏ, đánh cùng bốn quả trứng gà rồi xào đơn giản, vừa ra khỏi chảo đã dậy mùi thơm của mùa xuân.
Hai món ăn được mang ra đặt trên cái bàn nhỏ ngoài sân. Vương Thục Phân vào bếp bưng ra một chồng bánh tráng bột mì, vẩy nước rồi xếp chồng lên nhau đặt trên bàn, lát nữa cuốn với thức ăn.
Con gà có nấm hương hầm lúc này cũng đã chín. Vương Thục Phân bê thẳng cái nồi ra, con gà béo này nuôi hai năm, nặng đến sáu, bảy cân, đĩa bình thường không chứa nổi, nên bà bê nồi lên bàn luôn.
Lúc này trời đã nhá nhem tối, Vương Thục Phân vội vàng gọi mọi người vào ăn cơm.
Năm người đều mệt mỏi cả ngày, chẳng màng trò chuyện, đũa trong tay không ngừng nghỉ. Hứa Hạ ôm chén nhỏ, gắp một miếng cánh gà da giòn thịt mềm trước, rồi lại gắp một miếng cà tím mềm thơm vị mỡ, sau đó là hẹ xào trứng thơm mát. Cô nghĩ, tối nay cô phải ăn ít nhất hai cái bánh tráng mới được!