Thế nhưng mấy năm gần đây giống cái trong bộ lạc ngày càng ít, giống cái trẻ tuổi cũng hầu như chẳng có ai chỉ có một bạn lữ duy nhất. Cho nên, dù sau này con trai bà có phải chung bạn đời với thú nhân khác, bà cũng không muốn nó có quan hệ gì với Quý Noãn.
Cũng không phải là bà ghét bỏ gì Quý Noãn, ngược lại, Qua Nhu còn rất thích cô bé giống cái có tính cách mềm mại này. Nhưng mà thích đến mấy cũng không quan trọng bằng con trai mình được. Chuyện Quý Noãn không thể sinh con cả bộ lạc đều biết, bà không hề mong muốn con mình bị tuyệt hậu.
Tộc Ngân Lang của họ vốn đã thưa thớt, càng không thể tìm một giống cái không biết sinh nở. Chỉ trong chớp mắt, trong lòng Qua Nhu đã suy tính thiệt hơn đủ đường, thậm chí nghĩ xa đến tận chuyện con cháu sau này.
Người trong bộ lạc thấy nhà Tu Lực đang vây quanh Tiểu Sơn nói chuyện gì đó, tính tò mò nổi lên, ai nấy đều buông việc trong tay xuống mà xúm lại xem.
Qua Nhu đang do dự không biết có nên nhận số thú Khanh Khanh này không, vẻ mặt ấy rơi vào mắt Qua Hành đang đứng cách đó không xa, làm hắn không khỏi thót tim, xảy ra chuyện gì thế này?
Hắn vội vàng kéo bạn đời của mình đi tới: “Có chuyện gì vậy?”
Các thú nhân thấy tộc trưởng đến thì tự giác tránh ra một lối. Qua Hành liếc mắt một cái liền thấy nhà Tu Lực và Quý Noãn đứng ở giữa, trước mặt Quý Noãn còn có một vật kỳ lạ, bên trong chứa mấy cục đen sì như đất.
Thấy không khí không có vẻ gì là căng thẳng gay gắt, Qua Hành thở phào, đi đến bên cạnh muội muội mình: “Sao thế này?”
Qua Nhu thấy ca ca tới mới sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man. Nhìn thấy tộc nhân vây quanh một vòng, lại nhìn tiểu giống cái trước mặt đang mở to đôi mắt mèo tròn xoe trong veo, mềm mại nhìn mình, Qua Nhu không khỏi ngượng chín cả mặt.
“Không có chuyện gì đâu! Ca à, chả là hôm nay thằng nhóc Tu Diễn đi săn, tình cờ gặp Tiểu Sơn đang hái quả. Thấy con bé không có thịt nên nó cho một cái đùi thú Hừ Hừ. Con bé này cũng ngoan, lại mang thú Khanh Khanh đã nướng chín sang biếu lại, bảo là để cảm ơn Tu Diễn đấy!” Nói xong, bà lại tiếc nuối nhìn Quý Noãn một cái.
Giống cái trong bộ lạc đều bị chiều hư cả rồi, làm gì có ai tính tình dễ thương thế này cơ chứ! Tiếc nỗi lại là không thể sinh con, haizz!
Qua Hành cùng các thú nhân xung quanh đều vô cùng kinh ngạc nhìn Quý Noãn. Tiểu giống cái này quả thực khác hẳn những giống cái khác. Giống cái trong bộ lạc đều coi việc được thú nhân dâng tặng đồ là lẽ đương nhiên.