Chương 49

Năm lớp 10, nội dung tính toán trong môn hóa học và sinh học không nhiều, phần lớn vẫn là những kiến thức lẻ tẻ cần ghi nhớ. Từ Triêu Dương thấy mọi người bắt đầu đọc thuộc lòng, cũng lấy sách sinh học ra, định ôn lại một lần nữa các kiến thức sinh học.

Tập trung vào việc ghi nhớ kiến thức, hiệu suất rất cao, tốc độ cũng nhanh. Chỉ trong một tiếng đồng hồ, Từ Triêu Dương đã ôn xong các kiến thức sinh học đã học trong sách.

Khi đã chìm đắm vào việc học, anh không còn ngại ngùng nữa. Tiếng đọc bài trong lớp 1 ngày càng lớn, giữa giờ cô Ân còn đến xem qua một lượt, nhưng thấy học sinh trong lớp đều đang chăm chỉ ôn tập, cô lại lặng lẽ rời đi.

Ăn tối, Từ Triêu Dương đặc biệt gọi một bát cháo, chiều nay đọc bài quá nhiều khiến cổ họng anh khó chịu, cần ăn chút đồ lỏng.

Đồng Nghiêm vừa ăn vừa cảm thán: “Lúc thi tiếng Anh tớ còn chẳng đọc bài hào hứng như thế này.”

Từ Triêu Dương đồng tình: “Vậy nên mới nói sức mạnh của môi trường là vô hạn.”

Sau khi về đến lớp, Từ Triêu Dương không tiếp tục lấy sách chính trị ra đọc. Chiều nay đọc bài khiến đầu óc anh choáng váng, nhân lúc còn một khoảng thời gian trước khi kết thúc buổi tối tự học, anh một mình đi dạo vài vòng quanh sân trường.

Góc tây bắc sân vận động trồng mấy cây hoa hợp hoan, mùa hoa hợp hoan đã qua rồi, nhưng lá cây xanh mướt khiến người ta nhìn vào cảm thấy tâm trạng thư thái. Từ Triêu Dương đứng từ xa ngắm nhìn cây một lúc lâu rồi mới quay về lớp.

Trong lớp, tiếng đọc bài đã vang lên. Sau khi thư giãn, Từ Triêu Dương lại có sức học tiếp.

Chiều nay dành một tiếng đồng hồ để ôn lại kiến thức sinh học, buổi tối tự học Từ Triêu Dương định đọc thuộc lòng môn chính trị. Trước giờ anh chưa có thời gian ôn tập chính trị, chỉ kịp đánh dấu những nội dung trọng điểm trong sách, chưa bắt đầu học thuộc.

Học thuộc chính trị không thuận lợi như sinh học, cả buổi tối tự học anh chỉ học được một chương, mà còn là nội dung học từ trước kỳ thi giữa kỳ.

Trong buổi tối tự học, Từ Triêu Dương không tiếp tục ôn tập chính trị, mà ôn lại các kiến thức hóa học, đặc biệt là các phương trình hóa học từ đầu đến cuối. Sau khi ôn xong hóa học, còn lại hai tiết tự học.

Từ Triêu Dương lấy sách chính trị và hai tờ giấy nháp trắng ra.

Đầu tiên, anh đóng sách lại, bắt đầu ghi nhớ và hệ thống hóa các kiến thức chính trị đã học. Ban đầu không hề suôn sẻ, Từ Triêu Dươиɠ ѵậŧ lộn mãi mà chưa viết đầy nửa trang giấy.

Điều này nằm trong dự đoán, Từ Triêu Dương lấy sách ra, đối chiếu những kiến thức mình nhớ với nội dung cụ thể trong sách, phát hiện nhiều kiến thức anh chỉ có ấn tượng mơ hồ, khi đi vào chi tiết thì không rõ ràng.

Từ Triêu Dương bổ sung những kiến thức mình chưa nhớ rõ, sau đó ghi nhớ lại. Tiếp theo, anh bắt đầu từ tiêu đề, lướt nhanh qua sách chính trị, xong xuôi lại đóng sách và tổng hợp kiến thức. Đến khi kết thúc buổi tối tự học, anh mới vừa kịp hoàn thành lần thứ ba. Dù chưa thể nhớ hết tất cả các kiến thức, nhưng anh đã nắm rõ tình hình học tập của mình.

“Sáng mai đọc thêm mấy kiến thức trọng điểm mà cô giáo đánh dấu là được.”

Đồng Nghiêm lại ghé xem: “Cậu thật sự đã xem chính trị suốt hai tiết à? Tớ đã phó mặc môn chính trị cho trời rồi.”

Tối nay Đồng Nghiêm xem hóa học và sinh học hai tiết, tiết cuối cùng mệt quá liền cầm một cuốn tạp chí đọc. Dù sao ngày mai cũng thi xong rồi, cậu ấy không định cố gắng nữa.

Từ Triêu Dương cười khổ: “Tớ cũng không muốn xem chính trị đâu, nhưng chính trị vẫn tính vào tổng điểm mà, đầy đủ 100 điểm, không nói đến việc kéo điểm, tớ chỉ hy vọng nó không kéo tớ xuống thôi, tổng điểm quá thấp cũng không được.”

Học cả buổi tối, ai nấy đều mệt mỏi. Tiếng chuông vừa vang lên, không ai còn ở lại trong lớp, mọi người đều bước những bước chân nặng nề về ký túc xá. Tối nay thực sự chẳng có gì để xem nữa, Từ Triêu Dương đành không mang theo gì, trở về nhà trọ.

Vừa đến cửa nhà trọ, chưa kịp mở cửa, Từ Triêu Dương đã ngửi thấy một mùi hương thơm ngào ngạt.

“Mẹ ơi, mẹ nấu gì mà thơm thế?”

Cả buổi tối ôn bài, Từ Triêu Dương vốn đã mệt mỏi, người cứng đờ, nhưng khi ngửi thấy mùi thơm này, tinh thần dường như được kéo lại, bụng cũng kêu lên vài tiếng “ùng ục” đúng lúc.

Mẹ Từ Triêu Dương thấy con trai bước vào, vui mừng lắm, vội vàng múc cơm trong nồi ra cho anh.

“Đây là canh gà, mẹ nấu thêm chút mì, trong đó có nấm và rau xanh, thơm lắm. Con ăn một bát đi, lót dạ đã.”

Từ Triêu Dương rửa tay xong liền nhận bát mì. Không cần thêm gia vị gì khác, nước dùng gà đậm đà chỉ cần chút muối là đã ngon tuyệt. Nước dùng như vậy kết hợp với mì sợi thủ công và nấm bào ngư mềm mượt, có thể nói là bát mì ngon nhất.

“Ngon quá!”

Ăn xong bát mì, Từ Triêu Dương như được hồi sinh, đôi mắt vô hồn giờ đã sáng lên.

“Tay nghề của mẹ vẫn tuyệt vời như vậy. Hôm nay mẹ và *chị Mai đi bán hàng chưa? Bán được nhiều không?”

(*là chị dâu á, nhưng thấy để chị dâu Mai nghe hơi kì, mà để chị dâu cũng được, nhưng thôi từ giờ để chị Mai nha.)