Khi làm bài đọc hiểu, Từ Triêu Dương đọc qua toàn bộ bài viết một lần trước khi trả lời câu hỏi. Anh làm bài ngữ văn theo một khuôn mẫu do giáo viên tiểu học dạy. Vì nó quá hữu dụng, anh nhớ mình đã áp dụng nó cho đến kỳ thi đại học.
Dù câu hỏi đọc hiểu của giáo viên ra đề muốn kiểm tra điều gì, chỉ cần dựa vào nội dung bài viết và nâng cao ý lên một chút là được. Dù không đạt điểm tối đa, ít nhất nửa điểm vẫn chắc chắn trong tay.
Khi Từ Triêu Dương viết xong đáp án phần đọc hiểu lên phiếu trả lời, thời gian thi còn lại 45 phút. Với bài luận, đây là khoảng thời gian rất nguy hiểm.
Tim Từ Triêu Dương đập thình thịch, trán toát mồ hôi dính dấp. Hít sâu một hơi, anh đặt bút xuống, hoạt động ngón tay một chút, lau mồ hôi trên trán, rồi bước vào thời khắc quyết chiến với bài luận.
Lần này đề bài luận không quá lệch, giống với những bài họ đã luyện tập. Nhìn qua, Từ Triêu Dương bắt đầu nháp trong đầu.
Xác định tay không còn cứng nữa, anh cầm bút lên, loại bỏ khỏi đầu những âm thanh sột soạt lật đề trong phòng thi và tiếng bước chân “cộp cộp” của giáo viên giám thị đi qua. Giờ đây, trước mặt anh chỉ còn bài luận.
Văn phong của Từ Triêu Dương không xuất sắc. Ở phần mở bài, anh viết một câu đề từ, xếp chồng những từ ngữ hay, câu đẹp liên quan đến đề bài đã học thuộc, để phần đầu trông ấn tượng. Phần nội dung chính, anh viết theo cấu trúc tổng phân hợp.
Phiếu trả lời dành hai trang cho bài luận. Dù yêu cầu là 800 chữ, nhưng không thể vừa khít 800 chữ, vì như vậy trang thứ hai sẽ để lại khoảng trống lớn, nhìn rất xấu. Từ Triêu Dương quyết định viết thêm một đoạn sau khi đạt 800 chữ.
Khi anh vừa viết được hai dòng ở trang thứ hai, chuông báo còn 15 phút vang lên. Tay Từ Triêu Dương run nhẹ, nhưng không dám dừng, anh âm thầm tăng tốc viết.
Trong 15 phút cuối, đầu óc Từ Triêu Dương trống rỗng khi viết. Anh hoàn toàn không biết bài luận trôi ra từ ngòi bút mình thế nào.
Cuối cùng cũng viết xong, Từ Triêu Dương đặt bút xuống. Chưa kịp thở phào, chuông kết thúc thi đã vang lên.
Tiếng than vãn vang lên khắp phòng thi. Từ Triêu Dương lật phiếu trả lời lại, kiểm tra tên và số báo danh đã viết đúng vị trí, chờ giáo viên giám thị thu bài.
“Chuông kết thúc thi đã vang, không được tiếp tục làm bài nữa.”
Giáo viên giám thị của phòng thi họ đứng giữa phòng, quét mắt nhìn toàn bộ khu vực. Những thí sinh còn cầm bút định viết thêm vài câu cũng dừng lại. Đợi đến khi phòng thi hoàn toàn yên tĩnh, giám thị yêu cầu học sinh hàng cuối lần lượt truyền bài thi lên trước, ông đứng ở vị trí có tầm nhìn tốt nhất để quan sát.
Buổi sáng có hai môn thi, sau ngữ văn còn lịch sử. Mọi người để lại đồ dùng học tập tại chỗ, lần lượt ra ngoài vận động.
Ngồi liên tục hai tiếng, dù là người sắt cũng không chịu nổi. Từ Triêu Dương chen ra từ nhà vệ sinh đông đúc. Không gian bên ngoài giảng đường tầng ba tòa giáo vụ không lớn, phía bên kia là khu vực văn phòng giáo viên. Thấy ngoài kia quá ồn, anh quay lại phòng thi.
Chỗ ngồi của Từ Triêu Dương ở nửa sau giảng đường, phía sau là mấy cửa sổ lớn. Khi bật đèn, phòng sáng rõ. Về chỗ ngồi, không ngoài dự đoán, anh nghe thấy những người quen xung quanh đang thảo luận về bài thi ngữ văn vừa xong.
“Lần này phần điền thơ cậu viết đầy đủ không? Tớ có một chữ nghĩ mãi không ra cách viết, cuối cùng đành đoán mò viết đại lên.”
“Ôi, cậu thế đã nhằm nhò gì. Một câu thơ cổ nhiều nhất được có một điểm thôi. Tớ còn chưa viết xong bài luận cơ.”
Người đáp lời lộ vẻ mặt tuyệt vọng. Trong ngữ văn, bài luận chiếm tỷ lệ điểm số rất lớn. Tuy nhiên, muốn được điểm cao không dễ, mà muốn bị điểm siêu thấp cũng khó. Chỉ cần viết đủ số chữ và không lạc đề, ít nhất cũng được 30 điểm.
“Cậu không viết đủ 800 chữ à?”
“Không, tớ còn thiếu ba dòng nữa mới đủ 800 chữ. Cậu nói xem giáo viên ngữ văn có trừ điểm tớ vì thiếu chữ không?”
Trường hợp này chắc chắn bị trừ điểm. Nhưng đây mới là môn thi đầu tiên, bạn học cũng không muốn làm cậu ta căng thẳng thêm.
“Ngữ văn vừa thi xong, biết đâu phần trước cậu làm tốt, giáo viên trừ ít điểm thôi. Với lại còn chín môn nữa mà, toán là sở trường của cậu, đừng căng thẳng quá.”
Thời gian nghỉ giữa các môn chỉ có 15 phút. Từ Triêu Dương chưa ngồi được bao lâu, giáo viên giám thị môn lịch sử đã đến.
Khi chuông vang lên, môn lịch sử bắt đầu. Giám thị phát đề thi.
Thi lịch sử kéo dài 90 phút, từ 10 giờ 45 đến 12 giờ 15. Nhận đề, Từ Triêu Dương viết tên lớp và số báo danh lên trước, rồi như thường lệ lật từ đầu đến cuối xem qua một lượt.
Mấy ngày nay anh tập trung học lịch sử, đặc biệt chú ý các ý nghĩa sự kiện lịch sử mà giáo viên nhấn mạnh trên lớp. Khi thi, anh nhìn trước xem có câu nào đã học thuộc không, nếu có thì điền ngay đáp án lên phiếu trả lời.