Chương 37

Với Từ Triêu Dương, vật lý còn khó hơn toán một chút. Giờ anh mới lớp mười, chưa học hết kiến thức toán, đề tổng hợp chưa xuất hiện, dù có bài khó thì độ khó cũng có giới hạn. Nhưng vật lý thì khác, một kiến thức đơn giản mà giáo viên ra đề vẫn có thể biến nó thành một bông hoa rực rỡ.

“Sao vật lý lại khó thế này chứ?”

Anh đã học qua một lần rồi, sao vẫn khó thế được?

Từ Triêu Dương gần như không tin nổi, việc ôn tập của anh bị kẹt ở vật lý. Lúc học trên lớp rõ ràng đã hiểu mà, sao qua một thời gian, đầu óc anh như bị ai đó yểm bùa quên lãng.

Đồng Nghiêm bên cạnh cũng uể oải. Cậu ta mượn sổ bài toán sai của Từ Triêu Dương, còn cho Từ Triêu Dương mượn sổ bài vật lý sai của mình. Xem bài toán sai khiến đầu óc cậu ta quay cuồng, chỉ muốn gục xuống ngủ.

“Sao toán lại có nhiều bài phải xem thế này chứ, chẳng phải chúng ta mới học tập hợp và hàm bậc hai thôi sao?”

Từ Triêu Dương vỗ vai người anh em cùng cảnh ngộ, giọng điệu mang chút buồn cười: “Bạn cùng bàn thân yêu ơi, chẳng lẽ cậu không biết, toán học chỉ cần đổi một con số là thành một bài mới sao?”

Toán là môn bắt buộc trong kỳ thi đại học mỗi năm. Chỉ có từng ấy kiến thức, thi bao nhiêu năm rồi, vậy mà năm nào giáo viên vẫn ra được đề mới. Nghĩ lại, giáo viên toán cũng không dễ dàng gì.

“Cái gì mà không dễ chứ, người không dễ là học sinh mới đúng. Nói ra thì tớ với toán cũng coi như thân quen, từ tiểu học đến giờ cũng hơn chục năm rồi, sao nó vẫn hành hạ tớ được thế này?”

Từ Triêu Dương nhớ lại kiếp trước lúc học toán cao cấp ở đại học, sống dở chết dở, không nhịn được thầm than trong lòng: Toán không chỉ hành hạ cậu bây giờ đâu, đợi đến đại học còn có đại boss toán cao cấp chờ cậu đấy.

“Đừng đùa nữa, cũng chỉ hai ngày này có thời gian cho cậu xem bài sai thôi. Qua hai ngày nữa, tiết tự học cũng không còn, muốn xem bài sai còn phải tranh thủ thời gian đấy.”

Từ Triêu Dương không nói quá. Họ mới lớp 10 tuy thứ 7, chủ nhật không được nghỉ, nhưng lịch học chính khóa rất ít, phần lớn là tiết tự học, để lại nhiều thời gian cho họ tự do ôn tập.

Nhìn thời điểm cô Ân thông báo thi giữa kỳ muộn như vậy, có thể thấy cô không định dành giờ học chính khóa cho họ ôn tập. Biết đâu thứ 2, thứ 3 giáo viên còn tiếp tục giảng bài mới, lúc đó trong lòng chắc chắn sẽ bốc hỏa vì lo lắng.

“Ông trời ơi!!! Xin hãy cho một tia sét xuống đánh chết đi!”

Nghe Từ Triêu Dương nói vậy, Đồng Nghiêm càng khổ sở, giơ hai tay về phía cửa sổ làm động tác cầu nguyện.

Tính Đồng Nghiêm hoạt bát, hai ngày nay bị ép học không được chơi bóng rổ, tâm trạng cậu ta hơi sụp đổ. Thỉnh thoảng lại làm ra dáng vẻ này, Từ Triêu Dương đã quen, lần này thậm chí không thèm quay đầu.

“Cô Ân ạ!”

Tiếng hét của Đồng Nghiêm khiến Từ Triêu Dương giật mình, theo phản xạ quay đầu lại, liền thấy cô Ân đứng ở cửa sổ với vẻ mặt “tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra”, còn hai tay cầu nguyện của Đồng Nghiêm thì hướng thẳng về phía cô.

Đồng Nghiêm sợ đến mặt trắng bệch.

Cô Ân nhìn Đồng Nghiêm một lúc, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì mà rời đi.

“Phụt!”

“Ha ha ha ha ha!”

Cô Ân vừa đi, Từ Triêu Dương cùng các bạn học trước sau trái phải chứng kiến sự việc không nhịn được nữa, vây quanh khuôn mặt khổ qua của Đồng Nghiêm cười lớn.

Từ Triêu Dương nghiêm túc nghi ngờ cô Ân cũng thấy buồn cười. Nếu không, cô đã chẳng không phê bình Đồng Nghiêm mà rời đi luôn.

Đồng Nghiêm mặt mày thẫn thờ: “Cười đi, cười đi. Có thể mang lại chút niềm vui cho đời sống học tập của các bạn, cũng coi như đáng giá.”

Đùa là đùa, nhưng ôn tập không thể bỏ.

Cười xong, Từ Triêu Dương cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn, lại bắt đầu chinh phục thử thách lớn là vật lý.

Công thức và khái niệm vật lý học trong hai tháng qua, Từ Triêu Dương đều học thuộc một lượt. Đáng tiếc, với việc làm bài, những công thức và khái niệm này không giúp ích nhiều. Tuy cũng có bài đơn giản hỏi thẳng khái niệm hay công thức, nhưng một đề chỉ có một hai câu như vậy, lại là câu tặng điểm ai cũng làm được.

Bài hơi khó một chút đều liên quan đến việc vận dụng linh hoạt công thức, đặc biệt là giai đoạn này, giáo viên vật lý đã giảng đến cơ học.

Sơ đồ cơ học là kẻ thù cả đời của Từ Triêu Dương. Đến giờ anh vẫn thường xuyên không phân biệt được hướng của lực. Mà trong bài tập cơ học, chỉ cần sai hướng một lực thôi, bài đó cơ bản coi như xong.

Đến cuối cùng, Từ Triêu Dương quyết định ôn tập các bài vật lý khác trước, để những bài liên quan đến cơ học lại sau cùng. Sau khi ôn xong các bài về thí nghiệm và các nội dung khác, anh mới quay lại vật lộn với các bài cơ học.