Khi nhận được cuộc gọi của Tɧẩʍ ɖυật Bạch, Hứa Sơ Ninh vội vã chạy tới chỗ anh.
Vừa mở cửa thang máy, cô đã thấy Thẩm Tư Niên ngồi bệt ngoài hành lang, mặt mày bầm tím trông đến tội. Một cảm giác xót xa kỳ lạ dâng lên trong l*иg ngực, khiến cô bất giác thấy đau lòng.
Rõ ràng trước giờ, hai người chẳng hề thân thiết. Ở tuổi này, cô cũng chưa thực sự cảm nhận được cảm giác làm mẹ là như thế nào. Vậy mà chỉ cần nhìn thấy Thẩm Tư Niên bị thương như thế, cô đã vừa lo vừa giận.
Viền mắt hơi nóng lên, Hứa Sơ Ninh vội vàng ngồi xuống, lo lắng hỏi han: "Cậu có sao không? Có bị thương chỗ nào nữa không?"
Thẩm Tư Niên chỉ lắc đầu, tay siết chặt đặt trên đầu gối, trông cậu lúc này thật bất lực.
Nhìn thấy cậu như vậy, Hứa Sơ Ninh càng tức đến không chịu nổi. Cô quay đầu gọi lớn: "Tɧẩʍ ɖυật Bạch!"
Đến chính cô cũng không hiểu sao lúc ấy mình lại có đủ dũng khí để ngẩng đầu, chất vấn thẳng cậu con trai đang đứng cạnh: "Cậu đánh cậu ấy làm cái gì?"
Vừa ngẩng lên, cô đã thấy khóe môi Tɧẩʍ ɖυật Bạch cũng có vết thương.
Cả hai đều im lặng trong chốc lát. Khi Hứa Sơ Ninh còn đang lúng túng sắp xếp lại câu từ, Tɧẩʍ ɖυật Bạch khẽ cười nhạt: "Hay là cậu thử hỏi xem cậu ta phát rồ cái gì?"
Hứa Sơ Ninh mím môi, khí thế lập tức giảm đi mấy phần: "... Nhưng dù vậy cũng đâu thể đánh cậu ấy ra nông nỗi này."
Nghe cô bênh vực như thế, Tɧẩʍ ɖυật Bạch liếc cô một cái, khóe môi nhếch lên: "Người ở đây rồi, cậu đưa đi đi. Sau này đừng để cậu ta đến đây làm loạn nữa."
Nói xong, Tɧẩʍ ɖυật Bạch mặc kệ phản ứng của hai người, quay vào nhà lạnh nhạt đóng cửa lại.
"Chết tiệt!"
Thẩm Tư Niên nhìn cánh cửa vừa đóng sầm lại, tức đến nỗi phải buột miệng chửi thề: "Ý ông ấy là gì chứ?"
Hứa Sơ Ninh thì chẳng lấy làm lạ với kiểu cư xử này của Tɧẩʍ ɖυật Bạch. Ở trường, anh vốn nổi tiếng là người khó gần, chuyện trốn học hay đánh nhau đều không thiếu.
Hôm nay, anh đánh Thẩm Tư Niên một trận xong mà còn chịu gọi cô đến đón, thế này đã là nể mặt cô rồi... À không, chính xác hơn là nể mặt Vưu Thục Trân – vì tay nghề nấu ăn của bà ấy thôi.
Dù sao thì Tɧẩʍ ɖυật Bạch cũng đã ăn không biết bao nhiêu suất cơm hộp từ quán nhà cô rồi.
Nghĩ vậy, Hứa Sơ Ninh đỡ Thẩm Tư Niên dậy, thở dài: "Bỏ qua cậu ấy đi. Cậu chỉ định mang cơm tới rồi tiện thể hỏi chuyện tóc tai thôi mà, sao lại thành ra thế này?"
Cô cau mày nhìn Thẩm Tư Niên, trong đầu thoáng hiện lên một dự cảm chẳng lành: "Đừng bảo là... cậu nhổ tóc của cậu ấy đấy nhé?"
"Sao mẹ biết?"
Thẩm Tư Niên ngạc nhiên, xòe bàn tay vẫn đang nắm chặt ra khoe với cô. Trong mắt cậu ánh lên vẻ tự hào, hệt như một đứa trẻ mong được khen ngợi: "Mẹ xem này, được mấy cọng lận!"
Hứa Sơ Ninh cúi xuống nhìn mấy sợi tóc ngắn màu đen nằm trong lòng bàn tay cậu, cảm xúc lẫn lộn, không nói nên lời.
Nếu cô có bản lĩnh hơn, có lẽ Thẩm Tư Niên cũng không phải vì mấy sợi tóc của Tɧẩʍ ɖυật Bạch mà bị đánh ra nông nỗi này.
Nghe thấy tiếng thở dài của Hứa Sơ Ninh, Thẩm Tư Niên cũng bắt đầu tự hỏi... Liệu cách cậu lấy tóc như vậy có hơi cực đoan quá không?
Đang miên man suy nghĩ, Hứa Sơ Ninh bất ngờ nhón chân, đưa tay xoa nhẹ mái tóc rối bù của Thẩm Tư Niên, dịu dàng nói nhỏ: "Đi thôi, mình tới bệnh viện thêm lần nữa."
Tóc đã lấy được rồi, phải tranh thủ mang đi giám định càng sớm càng tốt.
Vết thương trên mặt Thẩm Tư Niên cũng cần đến bệnh viện mua thuốc để xử lý.
Hai người dìu nhau rời khỏi cửa nhà Tɧẩʍ ɖυật Bạch, không ai để ý rằng người trong nhà tuy đã quay vào nhưng vẫn đứng trước màn hình camera, im lặng theo dõi từng cử chỉ của họ ngoài cửa.