Chuyện nhổ tóc Tɧẩʍ ɖυật Bạch thực ra không khó như mọi người vẫn nghĩ.
Thẩm Tư Niên đã có kế hoạch riêng, chỉ là Hứa Sơ Ninh hỏi thế nào cũng không moi được ý cậu.
Hai người ở bệnh viện một lúc rồi quyết định quay lại cửa hàng, đợi xử lý xong mọi việc rồi tính tiếp.
Khi Hứa Sơ Ninh về tới cửa hàng, Vưu Thục Trân đang bận rộn.
Thấy cô đi cùng Thẩm Tư Niên, Vưu Thục Trân cũng không hỏi han gì thêm. Bà vốn luôn yên tâm về Hứa Sơ Ninh vì biết cô không phải kiểu con gái dễ làm chuyện bậy bạ bên ngoài.
"Ninh Ninh."
Vưu Thục Trân đưa cho cô bát bún vừa nấu xong, kèm theo hai cái đùi gà đã được gói cẩn thận: "Con mang phần này sang cho tiểu Thẩm nhé."
Hứa Sơ Ninh đưa tay nhận lấy, khẽ hỏi lại: "Mẹ, Tɧẩʍ ɖυật Bạch đặt à?"
Vưu Thục Trân gật đầu.
Hứa Sơ Ninh đáp nhẹ một tiếng, đang định quay đi thì Thẩm Tư Niên bất ngờ lên tiếng: "Để con mang qua cho."
Nghe vậy, hai mẹ con đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cậu.
Thẩm Tư Niên liếc mắt ra hiệu với Hứa Sơ Ninh, hạ giọng nói: "Con tiện thể muốn nói chuyện về vụ tóc với ông ấy."
"Cậu làm được không đấy?" Hứa Sơ Ninh vẫn hơi lo.
Thẩm Tư Niên nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh, giọng trấn an: "Cứ yên tâm, không sao đâu."
Hứa Sơ Ninh hơi do dự, ngắm nhìn gương mặt trước mắt có vài nét giống Tɧẩʍ ɖυật Bạch, thầm nghĩ chắc anh cũng sẽ không làm gì quá đáng với Thẩm Tư Niên.
Nghĩ vậy, cô đưa phần cơm tối cho cậu, tiện tay nhét luôn chiếc điện thoại cũ trong túi vào tay cậu: "Có gì thì gọi về cửa hàng nhé."
Thẩm Tư Niên gật đầu, liếc nhanh qua địa chỉ ghi trên hóa đơn rồi nói: "Con đi đây."
Nhìn theo bóng Thẩm Tư Niên rời đi, Vưu Thục Trân lo lắng quay sang Hứa Sơ Ninh: "Ninh Ninh, con chắc là để cậu ấy đi thay con được chứ?"
Hứa Sơ Ninh gật đầu: "Mẹ yên tâm, cậu ấy biết chừng mực mà."
Nghĩ một lúc, cô hạ giọng nói nhỏ: "Đợi lát nữa xong việc, con có chuyện muốn nói với mẹ."
Vưu Thục Trân bán tín bán nghi, đáp: "Được rồi."
Giờ cao điểm buổi tối, khách vào cửa hàng ngày một đông.
Vưu Thục Trân và Hứa Sơ Ninh không nói thêm gì nữa, một người lo nấu nướng, một người thì dọn bàn, rửa bát. Dù bận rộn nhưng cả hai vẫn cảm thấy hài lòng.
Cùng lúc đó, Thẩm Tư Niên đang đạp chiếc xe đạp của Hứa Sơ Ninh, đôi chân dài lóng ngóng xoay xở trên chiếc xe nhỏ, hướng về khu chung cư cao cấp nơi Tɧẩʍ ɖυật Bạch đang ở.
Đến cổng, cậu đăng ký thông tin xong thì được bảo vệ cho vào. Sau khi tìm được đúng tòa nhà của Tɧẩʍ ɖυật Bạch, cậu đi thang máy lên.
Tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc Tɧẩʍ ɖυật Bạch vừa tắm xong. Anh tiện tay vắt chiếc khăn bông sạch lên mái tóc còn nhỏ nước, rồi đi ra mở cửa.
Cửa vừa mở, anh đưa tay nhận lấy hộp đồ ăn, ánh mắt cũng theo phản xạ liếc ra ngoài –
Bất ngờ, anh khẽ nheo mắt nhìn cậu con trai có vóc dáng gần như ngang ngửa mình: "Sao lại là cậu?"
Thẩm Tư Niên bật cười, vẻ ngang tàng của tuổi trẻ vốn luôn giấu kín trước mặt Hứa Sơ Ninh nay lại lộ rõ: "Không phải tớ thì cậu còn mong ai? Hứa Sơ Ninh à?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch nhếch môi, không buồn đáp lại.
Anh vươn tay định lấy phần cơm tối rồi đóng cửa luôn.
Ai ngờ Thẩm Tư Niên nhanh tay né sang một bên, giấu hộp cơm ra sau lưng: "... Tớ có chuyện muốn nói với cậu, nói xong sẽ đưa cơm."
"Ồ?"
Từ nhỏ đến lớn, Tɧẩʍ ɖυật Bạch chưa từng bị ai dám uy hϊếp như thế. Anh bật cười lạnh, ngước mắt nhìn cậu hỏi: "Cậu là ai? Nghĩ tớ không dám làm gì cậu chắc?"
Thái độ đó của Tɧẩʍ ɖυật Bạch khiến Thẩm Tư Niên cũng bực. Cậu suýt nữa thì buột miệng nói ra thân phận thật của mình – là con trai anh.
Nhưng nếu nói ra thì chẳng còn chút khí thế nào, vai vế lập tức chênh lệch rõ rệt.