Chương 4: Không phải ba của cậu là Tɧẩʍ ɖυật Bạch đấy chứ?

Nghe thấy lời này, sắc mặt Hứa Sơ Ninh đanh lại, ánh mắt nhìn cậu cũng dần thay đổi.

Cô hơi híp mắt, giọng điệu lạnh lùng, mang theo vẻ xa cách rõ ràng: "Tại sao tớ lại không phải là con ruột của mẹ tớ?"

Cảm nhận được cảm xúc thay đổi của cô, Thẩm Tư Niên mím môi, hơi tủi thân lẩm bẩm: "Con nói chuyện khác mẹ đều không tin, con chỉ có thể nói chuyện này thôi."

Thẩm Tư Niên cũng lên trung học mới biết chuyện này. Từ nhỏ cậu đã cảm thấy mẹ không quá thân thiết với nhà ông bà ngoại, mà bọn họ đối xử với Hứa Sơ Ninh cũng luôn khách sáo, cô nói cái gì là cái đó, không dám phản bác nửa lời.

Đây rõ ràng không phải thái độ của trưởng bối với vãn bối.

Về sau Tɧẩʍ ɖυật Bạch nói, cậu mới biết rõ.

Lúc Hứa Sơ Ninh mới sinh bị người giúp việc độc ác trong nhà đánh tráo. Cô bị ném vào cô nhi viện, còn con gái của người giúp việc thì thay thế cô, vô ưu vô lo lớn lên trong nhà họ Hứa giàu có, chủ nhân của một chuỗi khách sạn.

Lúc ấy các phương tiện internet đều chưa phát triển như hiện đại, trẻ con bị bắt cóc hay lừa bán đều rất khó tìm về.

Huống chi Hứa Sơ Ninh là bị đánh tráo, ban đầu nhà họ Hứa hoàn toàn không biết con mình bị thay đổi.

Hứa Sơ Ninh được cô nhi viện nhận nuôi tới năm năm tuổi, khi ấy Vưu Thục Trân bị mất con gái định tự tử bên bờ sông thì gặp được cô. Thế là bà ấy nhận nuôi Hứa Sơ Ninh, yêu thương chăm sóc cô như con gái ruột.

Cũng chính vì vậy, sau này khi Hứa Sơ Ninh được nhà họ Hứa tìm về, quan hệ giữa hai bên cũng không quá tốt.

Ở trong lòng cô, Vưu Thục Trân mới là người mẹ duy nhất. Mặc dù khi đó Vưu Thục Trân đã qua đời nhưng vị trí của bà ấy trong lòng Hứa Sơ Ninh vẫn không ai có thể thay thế được.

"..."

Nghe thấy Thẩm Tư Niên lẩm bẩm, Hứa Sơ Ninh không thể không ngẫm lại những lời ban nãy của cậu.

Bởi vì người biết chuyện cô được nhận nuôi cực kỳ ít ỏi. Vưu Thục Trân cũng không nhận nuôi cô ở thành phố Giang. Bà ấy gặp cô trong một thị trấn nhỏ hẻo lánh ở thành phố Ninh, mãi sau này nghe nói bên thành phố Giang có tin tức của con gái, bà ấy mới dẫn theo Hứa Sơ Ninh chuyển sang bên này.

Thành phố Giang là một thành phố lớn, so với thành phố Ninh còn hơi lạc hậu thì phát triển hơn rất nhiều, tin tức cũng lưu thông hơn.

Bởi vậy, Vưu Thục Trân và Hứa Sơ Ninh quyết định định cư ở nơi này.

Hai người cũng chẳng có người thân gì ở quê nhà. Dần dần tất cả mọi người đều cho rằng Hứa Sơ Ninh là con gái ruột của Vưu Thục Trân, mà Vưu Thục Trân cũng nói với người ngoài như vậy.

"Mẹ..."

Thấy Hứa Sơ Ninh đang ngẩn ngơ, Thẩm Tư Niên nhân lúc cô không để ý, dè dặt kéo góc áo cô, ngước đôi mắt mắt đào hoa giống hệt Tɧẩʍ ɖυật Bạch, tỏ vẻ đáng thương nói: "Nếu mẹ không tin con, chúng ta có thể đi xét nghiệm ADN."

Hứa Sơ Ninh rũ mắt, nhìn hai ngón tay đang kéo níu áo mình, như suy tư nói: "Cậu –"

Cô biết rõ những lời thiếu niên vừa nói vô cùng vớ vẩn và hoang đường. Nhưng không biết tại sao, sau khi trải qua các chuyện liên tiếp buổi sáng, lại kết hợp với khuôn mặt quả thực hơi giống mình trước mặt, Hứa Sơ Ninh bỗng nhiên ý thức được, lời cậu nói rất có thể là sự thật.

Nhưng mà, sự thật này cũng quá chấn động rồi!

Không phải loại chuyện xuyên qua này chỉ có trong tiểu thuyết thôi à? Sao cô lại gặp phải thế?

Thấy Hứa Sơ Ninh đã bắt đầu nhìn thẳng vào những lời mình vừa nói, Thẩm Tư Niên thử hỏi: "Bây giờ mẹ đã tin con chưa?"

Hứa Sơ Ninh ổn định lại cảm xúc hỗn loạn của mình, quay đầu lại nhìn Vưu Thục Trân đang bận rộn, tỏ vẻ bình tĩnh nói: "Mẹ, con ra ngoài một lát."

Loại chuyện quái lạ này, tạm thời không để Vưu Thục Trân biết thì tốt hơn. Cô sợ bà ấy không chịu nổi.

Vưu Thục Trân đang cúi đầu nhặt rau, nghe vậy bèn đáp nói: "Được."

Hứa Sơ Ninh túm Thẩm Tư Niên ra khỏi cửa tiệm, đi đến ngõ nhỏ vắng người đối diện.

Thấy đi đã đủ xa, Hứa Sơ Ninh buông tay Thẩm Tư Niên ra. Thẩm Tư Niên không khỏi lộ ra vẻ mặt tiếc nuối, mẹ đã rất lâu không nắm tay cậu rồi.

Hứa Sơ Ninh không để ý tới cảm xúc biến hoá nho nhỏ của cậu, cô thở dài một hơi, giơ tay xoa huyệt Thái Dương, nhìn nam sinh còn cao hơn mình nửa cái đầu, bình tĩnh hỏi: "Cậu còn biết chuyện gì nữa?"

Thẩm Tư Niên: "Hả?"

Hứa Sơ Ninh nói chuyện logic rõ ràng: "Phí làm xét nghiệm ADN không rẻ. Dù sao cậu cũng phải đưa ra thêm vài lợi thế của mình để tăng niềm tin cho tớ. Như vậy, tớ mới quyết định có nên tới bệnh viện với cậu hay không."

Cô cũng đâu thể vì Thẩm Tư Niên tùy tiện nói một hai chuyện mà người ngoài không biết, liền hoàn toàn tin tưởng cậu chính là con trai tương lai của mình.

Lỡ như sau này cũng có người giở trò cũ, chẳng lẽ cô lại trở thành khách quen của chỗ xét nghiệm ADN à?

"..."

Thẩm Tư Niên trăm triệu lần không nghĩ tới, mẹ cậu lúc này đã có đầu óc kinh doanh, ngay cả hai chữ "lợi thế" cũng nói ra.

"Con nói mẹ sẽ tin sao?"

Hứa Sơ Ninh nghiêng đầu nhìn cậu: "Cậu nói trước đi đã."

Còn chưa nói đã bàn điều kiện, ai dạy ra thằng nhóc lanh lợi này vậy?

Thẩm Tư Niên hậm hực ồ một tiếng, nghĩ một lát rồi nói: "Vậy con nói về thân thế thật của mẹ nhé?"

Hứa Sơ Ninh: "Nói."

Thẩm Tư Niên: "Mẹ là con gái ruột của ông chủ chuỗi siêu thị bên kia."

Cậu vừa ngước mắt lên đã thấy toà siêu thị khổng lồ hoành tráng – Siêu thị Hứa thị.

Hứa Sơ Ninh nhìn theo tầm mắt của cậu, khẽ bĩu môi: "Bớt nói hươu nói vượn."

Thẩm Tư Niên mím môi, muốn giải thích mình không nói linh tinh nhưng đối diện với đôi mắt hạnh tròn vo của Hứa Sơ Ninh, cậu lại hắng giọng nói: "Mẹ và ba là bạn trung học."

Hứa Sơ Ninh lập tức trợn mắt: "Chắc không phải cậu định nói ba cậu là Tɧẩʍ ɖυật Bạch đấy chứ?"

Cô còn chưa quên lúc ở bệnh viên cậu gọi "ba mẹ" đâu.

Thẩm Tư Niên gật đầu thật mạnh: "Chính là ông ấy."

Hứa Sơ Ninh không còn lời nào để nói.

"Con nói thật mà."

Thẩm Tư Niên cũng không biết phải chứng minh thân phận của mình như thế nào. Điện thoại thì không mang, trên người chỉ có một thân tây trang, càng không có đồ vật nào mang tính thuyết phục.

Hứa Sơ Ninh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cậu.

Ngay khi Thẩm Tư Niên đang vắt hết óc định nói gì đó, Hứa Sơ Ninh thu hồi tầm mắt, quyết đoán nói: "Hiện tại chúng ta tới bệnh viện."

Hai mắt Thẩm Tư Niên sáng lên: "Mẹ tin?"

Hứa Sơ Ninh mặt vô cảm đi về phía trạm xe buýt, vô cùng bình tĩnh nói: "Trước khi có kết quả, tớ sẽ không tin bất cứ chuyện gì."

Sở dĩ cô đồng ý làm xét nghiệm ADN là có ba nguyên nhân.

Thứ nhất, vẻ ngoài của Thẩm Tư Niên quả thực khá giống cô. Đương nhiên, trên đời có hai người xa lạ giống nhau 70, 80 phần trăm cũng chẳng có gì lạ.

Thứ hai, Thẩm Tư Niên không cần phải bịa đặt một chuyện hoang đường như vậy để lừa gạt cô. Cô và Vưu Thục Trân lại chẳng có tiền, có lừa đảo cũng không nên tìm bọn họ.

Thứ ba là... những chuyện mà Thẩm Tư Niên nói, có một vài chuyện chỉ có cô và Vưu Thục Trân biết, thậm chí có chuyện chỉ một mình cô biết, Thẩm Tư Niên đều nói đúng.