Sau tiết học đầu tiên, hành lang trước cửa lớp 11 Văn 6 bỗng chật kín học sinh tụ tập. Ai cũng nghe phong thanh có bạn mới chuyển đến nên kéo nhau qua xem mặt Thẩm Tư Niên.
Thấy động tĩnh ngoài cửa mỗi lúc một gần, Hứa Sơ Ninh ngẩng đầu lên, nhíu mày hỏi: "Sao ngoài lớp lại đông người thế?"
"Còn hỏi à?"
Đặng Hy Đồng hạ giọng đáp: "Tụi nó đều đến xem Thẩm Tư Niên đấy."
Hứa Sơ Ninh: "..."
Cô chỉ bình thản "ừ" một tiếng, rồi quay đầu nhìn ra sau. Có vẻ tối qua Thẩm Tư Niên ngủ không ngon giấc, giờ đang lấy áo khoác trùm lên mặt, gục đầu xuống bàn ngủ, tiếng ồn ào quanh đó cũng chẳng thể làm cậu tỉnh dậy.
"Ngầu thật đấy."
Hứa Sơ Ninh vừa nhìn, Đặng Hy Đồng đã buột miệng: "Học sinh mới bá quá, tiết đầu tiên mà dám ngủ gật luôn."
Cô ghé sát tai Hứa Sơ Ninh thì thầm: "Cậu đoán xem thành tích học tập của cậu ấy thế nào?"
Hứa Sơ Ninh: "... Không biết."
Mãi đến lúc này, cô mới chợt nhận ra, mấy hôm nay ở cạnh Thẩm Tư Niên, vậy mà cô chưa từng hỏi cậu học hành thế nào.
Nhìn dáng vẻ ngủ gật ngay trong giờ học của cậu, Hứa Sơ Ninh bắt đầu thấy lo lắng cho thành tích của Thẩm Tư Niên.
Giờ ra chơi chỉ kéo dài mười phút. Học sinh các lớp khác đi ngang qua, nhiều người cũng chỉ kịp liếc thấy dáng người cao gầy của cậu, còn chưa nhìn rõ mặt thì chuông vào học đã reo. Ai nấy đành tiếc nuối rời đi.
Thẩm Tư Niên ngủ một mạch đến tận tiết cuối cùng của buổi sáng mới lơ mơ tỉnh dậy: "Mấy giờ rồi?"
Đặng Hy Đồng quay lại: "Bây giờ là hơn mười một giờ rồi đó, còn hai mươi phút nữa là được đi ăn trưa."
Thẩm Tư Niên: "Ồ."
Cậu đưa tay xoa mặt, giọng khàn khàn mà vẫn trong trẻo – đặc trưng của tuổi thiếu niên: "Nhanh thật."
Hứa Sơ Ninh: "..."
Cô cố nhịn nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà quay lại: "Cậu ngủ ngon quá nhỉ."
Thẩm Tư Niên ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt trong veo của mẹ, bỗng thấy chột dạ. Giọng cũng nhỏ hẳn đi: "Tớ... tối qua ngủ không ngon."
Hứa Sơ Ninh gật đầu, không nói gì thêm.
Vẫn còn hai mươi phút nữa mới hết tiết.
Thấy cô thu lại ánh mắt, Thẩm Tư Niên lúng túng gãi đầu, cúi xuống lấy đại một cuốn sách mới được phát từ gầm bàn ra, mở bừa vài trang như thể đang chăm chú nghe giảng.
Chuông tan học vừa vang lên, Thẩm Tư Niên đang định hỏi Hứa Sơ Ninh là về nhà ăn hay xuống căng-tin thì Đặng Hy Đồng đã lên tiếng trước: "Hứa Sơ Ninh, trưa nay đi căng-tin với tớ nhé?"
Hứa Sơ Ninh suy nghĩ một lát. Thẩm Tư Niên mới chuyển đến, cô cũng nên dẫn cậu đi làm quen với trường lớp. Cô gật đầu: "Ừ, đi thôi."
Vừa trả lời xong Đặng Hy Đồng, cô còn chưa kịp quay sang thì Thẩm Tư Niên đã lên tiếng trước: "Tớ đi cùng hai cậu được không?"
"Đương nhiên rồi!"
Đặng Hy Đồng vốn còn đang lo không biết mở lời rủ thế nào, không ngờ Thẩm Tư Niên lại chủ động trước. Ánh mắt cô lập tức sáng bừng lên, phấn khích nói: "Đi thôi, cùng nhau xuống căng-tin nào!"
Ba người đi cùng nhau. Vừa bước vào căng-tin, cả nhóm đã thu hút không ít ánh nhìn từ các bạn học xung quanh.
Bị mọi người nhìn chằm chằm, Hứa Sơ Ninh có chút không quen, khẽ cúi đầu.
Cảm nhận được cảm xúc của cô, Thẩm Tư Niên nghiêng đầu, hạ giọng hỏi: "Sao thế? Cậu không khỏe à?"
Hứa Sơ Ninh cụp mắt: "Không sao."
Thẩm Tư Niên chỉ khẽ "ừ" một tiếng: "Có gì không ổn thì nhớ nói nhé."
"Biết rồi."
Đặng Hy Đồng đi trước hai người, nghe được đoạn đối thoại thì hơi ngạc nhiên. Cô quay đầu nhìn họ: "Hứa Sơ Ninh, cậu với bạn học mới... quen nhau à?"