Lời nói vừa dứt, trong phòng bệnh yên tĩnh vài giây.
Hứa Sơ Ninh và Tɧẩʍ ɖυật Bạch đối diện nhìn nhau, sau đó quay đầu nhìn thiếu niên đang nằm trên giường bệnh, trăm miệng một lời: "Cậu gọi chúng tớ là gì?"
Cùng lúc đó, cuối cùng tầm mắt của Thẩm Tư Niên cũng trở nên rõ ràng hơn.
Cậu nhìn Tɧẩʍ ɖυật Bạch có vài phần tương tự với mình, tuổi tác cũng hơi tương đương, đồng tử hơi co lại: "Cậu là ai?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch lạnh nhạt nhìn cậu, quay đầu nói với Hứa Sơ Ninh: "Tớ tìm bác sĩ khoa thần kinh tới khám cho cậu ta."
"..."
Tɧẩʍ ɖυật Bạch xoay người rời đi, để lại một mình Hứa Sơ Ninh đối mặt với người đang nằm trên giường bệnh.
Hai người mắt đối mắt, Hứa Sơ Ninh suy tư mở miệng: "Xin chào."
Thẩm Tư Niên: "... Mẹ."
Hứa Sơ Ninh lại bị xưng hô này của cậu doạ sợ, môi mấp máy nói: "Bạn học, tuổi của tớ cũng xấp xỉ với cậu, tạm thời chưa đảm nhận nổi chức vị này đâu."
Thẩm Tư Niên im lặng, không có phản bác.
Cậu chỉ lẳng lặng nhìn Hứa Sơ Ninh, trong lòng thì điên cuồng tự hỏi, rốt cuộc đây là tình huống gì? Cậu chắc chắn ban nãy mình không nghe nhầm, người trước mặt này tên Hứa Sơ Ninh, giống y như đúc với mẹ cậu thời trẻ. Còn người vừa mới rời đi là Tɧẩʍ ɖυật Bạch, 100% là ba ruột của cậu!
Trên bàn sách trong phòng làm việc của Tɧẩʍ ɖυật Bạch có ảnh chụp chung của hai người thời trung học, hai người trong ảnh giống hệt hai người hiện tại.
"Bạn học?"
Thấy người trên giường bệnh không nói lời nào, Hứa Sơ Ninh lại kiên nhẫn gọi cậu một tiếng.
Thẩm Tư Niên hoàn hồn, ngẩng mặt nhìn cô, ánh mắt chân thành: "Mẹ thật sự là mẹ của con, mẹ con tên Hứa Sơ Ninh."
Hứa Sơ Ninh nghẹn họng, nhắc nhở cậu: "Liệu có khả năng hai người trùng tên không?"
Cô còn chưa tròn 17 tuổi, lấy đâu ra con trai lớn như vậy?
Thẩm Tư Niên nhìn vẻ mặt không tin của cô, có chút thất bại mà xoa đầu, sau đó chợt nhớ tới gì đó: "Con biết số thẻ căn cước của mẹ."
Hứa Sơ Ninh chớp mắt: "Vậy cậu đọc thử xem."
Thẩm Tư Niên báo ra một chuỗi số.
Nghe xong, Hứa Sơ Ninh có vài giây kinh ngạc, người trước mặt này quả thực biết rõ số thẻ căn cước của cô!
"Cậu..." Hứa Sơ Ninh đánh giá cậu, dáng vẻ như suy tư.
Thẩm Tư Niên: "Con là con của mẹ, mẹ không cảm thấy hai chúng ta hơi giống nhau sao?"
Trước kia mỗi khi có người khen cậu, câu thường xuyên nghe nhất chính là, Thẩm Tư Niên di truyền gen ba mẹ tốt thật, mặt mày giống Tɧẩʍ ɖυật Bạch, miệng mũi giống Hứa Sơ Ninh, lúc cười lên là giống nhất.
Nhớ đến đây, Thẩm Tư Niên bèn nhe răng cười với Hứa Sơ Ninh: "Thấy giống không?"
Hứa Sơ Ninh: "..."
Cô nhìn nam sinh trước mặt, bắt đầu tán thành lời nói của Tɧẩʍ ɖυật Bạch.
Có lẽ bọn họ thật sự gặp phải người có vấn đề về tâm thần rồi.
Vừa nghĩ đến đây, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Tɧẩʍ ɖυật Bạch mang theo bác sĩ quay lại.
Bác sĩ kiểm tra cho Thẩm Tư Niên từ đầu đến chân một lần, sau đó nói với hai người: "Cậu ấy không có gì vấn đề, tất cả đều bình thường."
Hứa Sơ Ninh nhíu mày: "Nhưng hình như đầu óc của cậu ấy không quá ổn định."
Bác sĩ mỉm cười: "Có thể là mới tỉnh lại nên chưa hoàn toàn hồi phục. Tôi vừa hỏi cậu ấy vài vấn đề, cậu ấy đều trả lời rất tốt."
Bác sĩ còn phải đi xem người bệnh khác, vội vàng ném xuống hai câu: "Cậu ấy thật sự không sao, hai người mau làm thủ tục xuất viện đi, để dành phòng bệnh cho người có nhu cầu."
Nhìn bác sĩ rời đi, Hứa Sơ Ninh quay đầu, đối diện với tầm mắt lạnh nhạt của Tɧẩʍ ɖυật Bạch, đôi môi khẽ mấp máy: "... Bây giờ làm sao đây?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch nhìn cô một cái, móc ra một xấp tiền và một dãy số điện thoại từ trong bóp rồi đặt lên tủ giường bệnh, thái độ lạnh lùng nói: "Tớ còn có việc, có vấn đề gì thì gọi điện thoại cho tớ."
Đặt tiền và phương thức liên hệ xuống, anh lập tức không thèm quay đầu lại mà rời đi, ngay cả Hứa Sơ Ninh cũng không tặng cho một nửa ánh mắt.
"Moẹ..." Thẩm Tư Niên nhìn tiền trên tủ đầu giường, lại nhìn bóng lưng Tɧẩʍ ɖυật Bạch rời đi, cố nhịn xuống câu chửi thô tục: "Ba như vậy là có ý gì?"
Hứa Sơ Ninh thì đã quá quen với chuyện này. Nếu hôm nay không phải cô kiên trì, Tɧẩʍ ɖυật Bạch thậm chí không có tới bệnh viện cơ.
Hứa Sơ Ninh và Tɧẩʍ ɖυật Bạch là bạn cùng trường trung học cơ sở nhưng quỹ đạo sinh hoạt và học tập của hai người hoàn toàn không liên quan gì đến nhau.
Tɧẩʍ ɖυật Bạch là thiếu niên kiêu ngạo nổi tiếng lớp quốc tế, là cậu cả nhà họ Thẩm quyền thế ngập trời, gia thế hiển hách. Toà nhà thí nghiệm và nghệ thuật của trường đều là do nhà họ Thẩm quyên góp.
Mà Hứa Sơ Ninh là học sinh lớp bình thường, dựa vào trợ cấp học bổng mới thuận lợi lên được cấp 3. Hai người có thể nói là khác nhau một trời một vực.
Sở dĩ bọn họ quen biết, thuần túy là vì nhà họ Thẩm cách trường học quá xa, Tɧẩʍ ɖυật Bạch không muốn ở nhà, thế nên người nhà họ Thẩm mua cho anh một căn hộ ở gần trường.
Sau đó, vì bà quản gia chăm sóc anh nấu cơm không ngon, thế là anh thường xuyên gọi cơm hộp nhà Hứa Sơ Ninh. Thỉnh thoảng, Hứa Sơ sẽ giúp mẹ đi giao cơm cho anh sau giờ học, cứ thế thường xuyên qua lại, hai người mới tương đối quen thuộc một chút.
"Mẹ!"
Thẩm Tư Niên không vui: "Mẹ không quản ba à."
Hứa Sơ Ninh: "... Bạn học."
Cô quay đầu nhìn chằm chằm Thẩm Tư Niên, có chút đau đầu: "Tớ thật sự không phải mẹ cậu."
Thẩm Tư Niên mím, ánh mắt thẳng tắp nhìn Hứa Sơ Ninh một lúc lâu mới chịu thỏa hiệp: "Được rồi, vậy con gọi mẹ thế nào?"
Nếu cậu đoán không sai, chắc hẳn cậu đã quay về thời trung học của ba mẹ. Vào thời điểm này, quả thực bọn họ chưa thể sinh ra đứa con trai lớn như cậu.
Thẩm Tư Niên tuy không biết tại sao mình lại xuyên về nhưng từ nhỏ anh đã gặp qua, nghe qua rất nhiều chuyện lạ hiếm gặp. Thế nên mặc dù rất khϊếp sợ với chuyện xảy ra trên người mình nhưng cậu vẫn khá bình tĩnh.
"Tớ là Hứa Sơ Ninh, cậu gọi tên của tớ là được."
Hứa Sơ Ninh hỏi cậu: "Cậu có chỗ nào không thoải mái không?"
Thẩm Tư Niên lắc đầu.
Hứa Sơ Ninh nhẹ nhàng thở ra: "Vậy... chúng ta làm thủ tục xuất viện?"
Thẩm Tư Niên "ừ" một tiếng.
Trên đường đi làm thủ tục xuất viện, Thẩm Tư Niên mới biết tại sao ba người họ lại xuất hiện tại bệnh viện.
Mẹ Hứa Sơ Ninh mở một cửa hàng bán đồ ăn sáng, mặt tiền cửa hàng rất nhỏ nhưng buôn bán cũng không tệ lắm. Mỗi thứ bảy và chủ nhật, Hứa Sơ Ninh đều dậy sớm giúp mẹ bán hàng hoặc đi giao cơm cho những khách đặt ở gần đó.
Cửa hàng nhà bọn họ tạm thời chưa có dịch vụ giao cơm, một mình mẹ Hứa Sơ Ninh không kịp lo liệu quá nhiều việc, cho nên chỉ nhận giao cơm cho những khách gần gọi điện tới.
Buổi sáng hôm nay, mẹ Hứa Sơ Ninh nhận được điện thoại gọi cơm của Tɧẩʍ ɖυật Bạch. Lúc Hứa Sơ Ninh đến cửa hàng thì bà ấy vừa mới đóng gói xong, thế là Hứa Sơ Ninh xách theo bữa sáng, cưỡi xe đạp đi giao cơm.
Kết quả còn chưa tới cửa tiểu khu, cô đã nhìn thấy gần đó có một vòng người chật kín, giọng nói của Tɧẩʍ ɖυật Bạch cũng truyền vào lỗ tai.
Hứa Sơ Ninh khóa kỹ xe đạp rồi chạy qua xem, thấy Tɧẩʍ ɖυật Bạch đang ngồi yên trên xe mô tô, mà phía trước bánh xe là một thiếu niên mặc tây trang bất tỉnh nhân sự!
Quần chúng vây xem ồn ào gọi cảnh sát và xe cứu thương. Trên mặt Tɧẩʍ ɖυật Bạch đầy vẻ không kiên nhẫn, chỉ nói một câu không phải anh đâm, sau đó im lặng không thèm giải thích.
Hứa Sơ Ninh nhìn một màn này, nhanh chóng mở điện thoại gọi 120. Sau đó, cô lấy hết can đảm thuyết phục Tɧẩʍ ɖυật Bạch cùng đưa người tới bệnh viện, nếu thiếu niên té xỉu không có chuyện gì thì anh cũng nhẹ lòng.
Tɧẩʍ ɖυật Bạch chắc cũng bị quấn tới phiền, bất đắc dĩ cùng tới.
Anh chắc chắn mình không đυ.ng vào Thẩm Tư Niên, là cậu đột nhiên xuất hiện trước bánh xe. Nhưng anh khó lòng giãi bày!
"Ba đúng là bị vợ quản nghiêm."
Nghe Hứa Sơ Ninh nói xong, Thẩm Tư Niên không khỏi lẩm bẩm.
Hứa Sơ Ninh: "Cái gì?"
Cô không có nghe rõ.
Thẩm Tư Niên nhìn cô, thong thả mà lắc lắc đầu: "Sau này sẽ nói cho mẹ biết."
Cậu biết ba mình bị vợ quản nghiêm, chỉ là không ngờ từ hồi trung học ông ấy đã có dấu hiệu này.
Hứa Sơ Ninh: "..."
Chắc là bọn họ không còn "sau này" đâu nhỉ?