Tɧẩʍ ɖυật Bạch: "..."
Cuối cùng thì anh cũng hiểu vì sao trong trường lại có đủ loại tin đồn nhảm về mình.
Như bây giờ chẳng hạn, rõ ràng Hứa Sơ Ninh chỉ kéo tay Thẩm Tư Niên để ngăn cậu nhóc khỏi kích động, mà vào tai Ban Thuật lại thành họ đang nắm tay nhau.
Anh lặng lẽ liếc Ban Thuật một cái: "Cậu cũng giỏi bịa chuyện thật đấy."
Ban Thuật: "?"
Anh ta ngơ ngác, không hiểu Tɧẩʍ ɖυật Bạch vừa nói gì.
"Tiểu Thẩm, mì của các cháu đây."
Ban Thuật còn định hỏi tiếp thì Vưu Thục Trân đã bưng hai tô mì nóng hổi đi ra, tô không có hành ngò được bà đưa thẳng đến trước mặt Tɧẩʍ ɖυật Bạch.
Tɧẩʍ ɖυật Bạch hơi sững lại. Rõ ràng anh chưa từng nói với ai ở đây rằng mình không ăn hành và ngò. Thẩm Tư Niên cũng không nhắc, vậy mà Vưu Thục Trân lại nhớ rõ sở thích của anh.
"Cảm ơn dì." Tɧẩʍ ɖυật Bạch khẽ nói.
Vưu Thục Trân mỉm cười hiền hậu: "Không có gì đâu, các cháu ăn đi, nhớ cẩn thận kẻo nóng."
Ban Thuật gật đầu, vừa định cầm đũa lên ăn thì nhận ra Tɧẩʍ ɖυật Bạch vẫn đang thất thần, liền nhướng mày, lại đá nhẹ một cái dưới bàn: "Nghĩ gì thế?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch hoàn hồn, liếc cậu ta một cái, hơi khó chịu: "Có nói cậu cũng không hiểu đâu."
Ban Thuật: "..."
Chưa nói mà đã khẳng định là tôi không hiểu rồi?
Trong lúc hai người kia đang ăn mì, Hứa Sơ Ninh cũng chuẩn bị xong cơm trưa cho ba người họ.
Khách ở các bàn khác đã lần lượt tính tiền rồi rời đi. Cô bảo Thẩm Tư Niên mang thức ăn ra, chọn một bàn trống rồi cùng ngồi ăn.
Trong bữa ăn, Vưu Thục Trân liên tục gắp đồ ăn cho Thẩm Tư Niên và Hứa Sơ Ninh: "Hai đứa còn đang tuổi lớn, ăn nhiều vào cho khỏe."
Hứa Sơ Ninh vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: "Mẹ, con tự gắp được mà, mẹ đừng gắp nữa."
Vưu Thục Trân lại gắp một miếng thịt cho Thẩm Tư Niên, cười tươi: "Được rồi, không gắp cho con thì mẹ gắp cho Tư Niên vậy."
Thẩm Tư Niên hai tay nâng bát, đón lấy miếng thức ăn bà gắp cho, buột miệng nói: "Cảm ơn bà ng..."
Chữ "ngoại" vừa ra tới miệng, cậu đã cảm nhận được ánh mắt sắc lẹm của Hứa Sơ Ninh liếc qua, vội vàng sửa lại: "Cảm ơn dì Vưu."
Vưu Thục Trân không nhận ra cậu vừa lỡ lời, chỉ mỉm cười dịu dàng: "Tư Niên vất vả rồi."
Thẩm Tư Niên khẽ lắc đầu, cúi xuống ăn cơm: "Không có gì đâu ạ."
Cuộc sống ở đây, so với những gì cậu từng có trước kia, đúng là kém xa – từ chuyện ăn uống, chỗ ở cho tới giải trí, mọi thứ đều hoàn toàn khác biệt.
Vậy mà Thẩm Tư Niên lại bắt đầu thích nơi này.
Bởi vì ở đây, cậu đã tìm lại được người mẹ mà trước kia cả tháng trời cũng chẳng gặp nổi một lần.
Giờ thì mỗi ngày đều có thể ăn cơm cùng mẹ, còn được phụ giúp bà ngoại - người mà cậu chưa từng gặp mặt, san sẻ một chút việc để bà đỡ vất vả hơn.
Nghĩ tới đây, Thẩm Tư Niên cảm thấy rất hài lòng.
Cậu dần dần hiểu ra... vì sao năm đó Hứa Sơ Ninh lại cố gắng như vậy để hoàn thành giấc mơ còn dang dở của bà ngoại.
Nhìn thấy Thẩm Tư Niên nâng bát bằng hai tay, lễ phép ăn cơm, Hứa Sơ Ninh bất giác nghĩ - xem ra trong tương lai, con trai cô được nuôi dạy cũng rất tốt. Ít nhất là trước mặt người lớn rất lễ phép và khiêm nhường.
Nghĩ đến đây, lòng cô khẽ dâng lên một cảm giác tự hào khó tả.
Gen nhà mình quả thật không tệ.
Trong khi đó, Thẩm Tư Niên chẳng hề biết mẹ đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy bữa trưa hôm nay ánh mắt mẹ nhìn mình cũng kỳ lạ, giống hệt ánh mắt của ba... cũng kỳ quặc không kém.
Cậu không nhịn được thầm nghĩ – chẳng lẽ đây là cái gọi là duyên phận vợ chồng trong truyền thuyết sao?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, thì ở một bàn khác, Hứa Sơ Ninh và Tɧẩʍ ɖυật Bạch – hai người chẳng ngồi cùng bàn lại đồng loạt hắt xì.
"..."
Nghe thấy tiếng hắt xì cùng lúc, cả hai đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, ánh mắt vừa chạm nhau đã vội vàng quay đi hướng khác.
Ban Thuật ngồi bên cạnh nhìn mà ngẩn người. Trong đầu bỗng nảy ra một suy đoán kinh hoàng.
Chẳng lẽ... Duật Bạch thích Hứa Sơ Ninh thật rồi?
Trưa nay còn kéo mình tới quán nhà mẹ Hứa Sơ Ninh ăn cơm... là để gây ấn tượng với cô ấy? Hay là muốn tuyên chiến với cậu nhóc trông giống hệt mình kia?
Và thế là, trong đầu Ban Thuật – một trận chiến ngầm mà chẳng ai hay biết đã chính thức bắt đầu.