Tɧẩʍ ɖυật Bạch rốt cuộc không nhịn nổi nữa. Anh ngước mắt nhìn người đàn ông đang lớn tiếng mắng chửi không hề kiêng dè: "Em nhớ trường mình không có quy định học sinh đi trễ thì phải đứng phạt ngoài cửa lớp đâu ạ?"
Nhận ra người vừa lên tiếng là Tɧẩʍ ɖυật Bạch, Lại Vĩnh Lượng chợt khựng lại, nét mặt thay đổi liên tục. Ông ta ngạc nhiên nhìn anh vài giây, rồi lại liếc qua Hứa Sơ Ninh đang cúi đầu chịu trận, ánh mắt lóe lên – trong đầu lập tức tính toán điều gì đó.
Sao tự dưng Tɧẩʍ ɖυật Bạch lại bênh Hứa Sơ Ninh?
Hai người họ... quen nhau à?
Hay chỉ là Tɧẩʍ ɖυật Bạch thấy chuyện bất bình nên mới lên tiếng nói giúp?
Lại Vĩnh Lượng đã làm giáo viên hơn chục năm, từ khi Tɧẩʍ ɖυật Bạch nhập học, ông ta đã biết cậu học trò này không phải dạng dễ động vào, lại càng hiểu rõ nhà họ Thẩm đã đóng góp cho trường nhiều thế nào.
Cân nhắc trong lòng một thoáng, Lại Vĩnh Lượng đành cười gượng: "Tɧẩʍ ɖυật Bạch, em cũng ở đây à?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch đút tay vào túi quần, cười nhạt nhìn ông ta: "Thầy ơi, chuyện đó đâu phải là điều thầy nên bận tâm nhất lúc này?"
"..."
Nghe ra ý mỉa mai trong lời anh, Lại Vĩnh Lượng ngập ngừng nói: "Tɧẩʍ ɖυật Bạch, thầy không có ý đó."
Nói rồi, ông ta quay sang lườm Hứa Sơ Ninh một cái: "Nhìn em mà xem có giống học sinh không? Môn Toán đã yếu lại còn hay đi trễ. Em thấy thế có được không?"
Ông ta vẫn lải nhải thêm vài câu nữa, rồi quay sang Tɧẩʍ ɖυật Bạch, nở một nụ cười lấy lòng. Sau đó mới bảo Hứa Sơ Ninh: "Thôi được rồi, vào lớp đi, lần sau đừng đi trễ nữa nhé."
Nghe vậy, Hứa Sơ Ninh ngẩng lên nhìn Tɧẩʍ ɖυật Bạch, thấy anh nhướng mày tỏ vẻ kiêu ngạo với cô.
Cô liền thu lại ánh mắt, lặng lẽ đi vào lớp.
"Tɧẩʍ ɖυật Bạch."
Chờ Hứa Sơ Ninh vừa vào lớp, Lại Vĩnh Lượng vội vàng bước đến gần anh, giọng thân mật: "Em mới đến trường à?"
Ông ta muốn tranh thủ ghi điểm với Tɧẩʍ ɖυật Bạch, lỡ sau này có chuyện tốt ở trường thì bản thân cũng được thơm lây một chút.
Thầy Lại thật sự muốn thăng chức rồi.
Nhìn người đàn ông trung niên trước mặt đang cố lấy lòng mình, Tɧẩʍ ɖυật Bạch chỉ khẽ cười khẩy: "Thầy nên về lớp dạy đi ạ."
Nói xong, anh chẳng buồn nán lại thêm giây nào, quay người đi thẳng về phía khu lớp học quốc tế.
Lại Vĩnh Lượng đứng đó, ánh mắt dõi theo bóng lưng anh xa dần, khóe môi khẽ nhếch lên đầy giễu cợt, trong mắt cũng vụt qua một tia lạnh lùng.
Một thằng nhóc học hành chẳng ra hồn, chỉ biết dựa hơi nhà giàu có quyền mà tác oai tác quái trong trường.
Lại Vĩnh Lượng hậm hực rủa thầm vài câu, rồi bực bội quay gót, trở lại lớp dạy tiếp.
Nửa tiết học còn lại, dù đã về lại chỗ ngồi, Hứa Sơ Ninh vẫn không thể thoải mái nổi.
Không biết có phải Lại Vĩnh Lượng chắc mẩm cô với Tɧẩʍ ɖυật Bạch chẳng có liên quan gì đặc biệt, hoặc đơn giản là khó chịu sẵn mà suốt tiết học cứ liên tục gọi tên cô lên bảng trả lời và làm bài tập.
Học lực các môn khác của Hứa Sơ Ninh đều rất tốt, chỉ có môn Toán là từ khi vào cấp ba thì bắt đầu đuối dần.
Cũng bởi vậy, mỗi lần bắt được cơ hội, thầy Lại đều không ngại làm khó cô trước cả lớp.
Bốn mươi lăm phút học Toán, Hứa Sơ Ninh cảm giác như dài cả thế kỷ.
Tiếng chuông hết tiết vang lên, Lại Vĩnh Lượng lại cố nán thêm mấy phút mới chịu thu dọn giáo án ra về. Trước khi đi, ông ta còn đứng trên bục điểm tên Hứa Sơ Ninh: "Trước khi tan học hôm nay, em viết cho tôi bản kiểm điểm ba nghìn chữ nộp về phòng giáo viên."
"..."
"Trời ạ."
Lại Vĩnh Lượng vừa đi khỏi, Đặng Hy Đồng không nhịn được thốt lên: "Lại điên hôm nay đúng là phát điên thật, sao cứ nhằm vào cậu thế?"
Lại Vĩnh Lượng vốn nổi tiếng với những hành động khó hiểu, chẳng giống một giáo viên bình thường chút nào. Thế nên học sinh trong trường mới lén gọi ông ta bằng biệt danh là "Lại điên".
Nghe Đặng Hy Đồng nói vậy, Hứa Sơ Ninh chỉ khẽ lắc đầu: "Tớ cũng không biết nữa."
Thấy cô vẫn bình thản như thường, Đặng Hy Đồng còn định nói tiếp thì hai bạn nữ ngồi hàng trước đột nhiên quay xuống, hỏi luôn điều mà cả lớp đã tò mò cả tiết: "Hứa Sơ Ninh, Tɧẩʍ ɖυật Bạch tìm cậu làm gì thế?"
"Hai người quen nhau à?"
"Lúc nãy ở ngoài cửa lớp, cậu ấy đang bênh cậu phải không?"
"..."