Rất lâu sau, khi dường như đã tiêu hóa xong cú sốc này, Tɧẩʍ ɖυật Bạch hơi nhướng mày, nhìn về phía Hứa Sơ Ninh: "Cậu còn chưa xem báo cáo xét nghiệm giữa cậu ta và tớ, sao đã tin lời cậu ta nói tớ là..."
Chữ "ba" này, Tɧẩʍ ɖυật Bạch vẫn không sao nói ra nổi.
Hứa Sơ Ninh hơi sững lại, không ngờ Tɧẩʍ ɖυật Bạch lại hỏi một câu... hóc búa như vậy.
Cô ngẩn ra một lát rồi thành thật đáp: "... Tớ đã xem kết quả xét nghiệm giữa tớ và cậu ấy, cậu ấy nói tớ là mẹ thì không lừa tớ, vậy cũng chẳng có lý do gì phải lấy chuyện..."
Chữ "ba" kia, cô cũng không nói ra được. Hơi lúng túng, cô nói nốt: "... Lấy chuyện này ra lừa tớ cả, đúng không?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch im lặng.
Lý do ấy chưa đủ thuyết phục nhưng anh cũng không thể phản bác được.
Hai người lại lặng đi một lúc. Hứa Sơ Ninh ngẩng lên nhìn anh chàng đang đứng trước mặt, một tay đút túi, mặt cau có: "Tɧẩʍ ɖυật Bạch."
Tɧẩʍ ɖυật Bạch liếc cô.
Hứa Sơ Ninh mím môi, cuối cùng cũng nói ra điều mình đã nghĩ suốt mấy ngày nay: "Tớ lấy tóc của cậu và Thẩm Tư Niên đi xét nghiệm, không phải vì muốn bám lấy cậu. Tớ làm vậy chỉ mong cậu có thể đứng ra giúp cậu ấy được đi học. Còn những chuyện cậu ấy kể về tương lai... ai mà biết được. Tớ không có ý định yêu sớm, càng không có ý định yêu đương với cậu. Tớ không thích cậu."
"Cậu nói gì?" Nghe xong, Tɧẩʍ ɖυật Bạch cau mày nhìn cô, giọng lạnh đi rõ rệt.
Hứa Sơ Ninh "à" một tiếng: "Tớ nói chưa đủ rõ à?"
Cô suy nghĩ một chút, rồi chậm rãi nhắc lại: "Tớ chỉ muốn cậu có thể làm giấy tờ cho Thẩm Tư Niên, để cậu ấy có thể tạm thời sống ở đây, rồi sắp xếp cho cậu ấy vào trường học với tư cách học sinh chuyển trường. Dù sao ở nơi cũ, cậu ấy cũng đang học cấp ba. Cậu cũng nên để cậu ấy tiếp tục đi học."
Chứ chẳng lẽ để Thẩm Tư Niên mười bảy tuổi rồi không đi học, ngày nào cũng ở tiệm ăn sáng làm việc.
Lỡ sau này cậu ấy quay về, chẳng theo kịp chương trình thì sao?
Hứa Sơ Ninh không dám tự nhận mình là mẹ Thẩm Tư Niên nhưng sự thật ngay trước mắt, cô không thể không lo cho cậu ấy.
Huống chi, mấy ngày qua tiếp xúc, Hứa Sơ Ninh cũng dần chấp nhận chuyện mình có một đứa con trai lớn như vậy.
Nói xong, cô quay sang nhìn Tɧẩʍ ɖυật Bạch. Trên mặt anh chẳng biểu lộ gì. Vẻ mặt lạnh lùng, như thể những điều cô vừa nói... chẳng đáng để anh bận tâm.
"Tɧẩʍ ɖυật Bạch."
Hứa Sơ Ninh không nhịn được gọi: "Cậu có nghe tớ nói không đấy?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch cúi đầu nhìn cô, thực sự không hiểu nổi. Tại sao, cô lại có thể bình tĩnh đến vậy, khi đối mặt với chuyện con trai mình từ hơn hai mươi năm sau bất ngờ xuất hiện và tìm đến tìm hai người.
"..."
"Này."
Thấy ánh mắt Tɧẩʍ ɖυật Bạch có gì đó không ổn, Hứa Sơ Ninh cau mày, bước lại gần hai bước và giơ tay vẫy nhẹ trước mặt anh: "Cậu nói gì đi chứ?"
Nói thật, sau chuyện của Thẩm Tư Niên, Hứa Sơ Ninh bắt đầu tin vào những điều kỳ lạ. Trước đây cô chẳng sợ ma quỷ, vậy mà giờ... lại thấy hơi sợ rồi.
Vừa dứt lời, cổ tay mảnh mai của cô đã bị Tɧẩʍ ɖυật Bạch nắm lấy. Bàn tay anh lớn, các ngón tay dài và rắn rỏi. Lòng bàn tay ấm áp bất ngờ truyền sang khiến cô hơi sững người: "Cậu..."
Cô trợn mắt vùng ra: "Cậu làm gì vậy?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch chẳng thèm để ý đến sự phản kháng hay câu hỏi của cô, chỉ cau mày, nhìn chằm chằm: "Hứa Sơ Ninh."
"Gì?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch: "Chuyện thân phận và việc đi học của Thẩm Tư Niên, tớ sẽ bảo người lo liệu. Nhưng cậu phải trả lời tớ một câu hỏi."
Hứa Sơ Ninh nhíu mày, cảnh giác: "Câu gì?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm thấp: "Cậu ta có nói với cậu... bao giờ chúng ta mới ở bên nhau không?"
Hứa Sơ Ninh: "..."
Đây mà cũng là chuyện đáng để hỏi sao?