Thẩm Tư Niên lại bị ba mẹ cho leo cây.
Đây không phải lần đầu tiên họ không kịp quay về mừng sinh nhật cậu. Rõ ràng mỗi lần đều nói nhất định sẽ về, lại bị đủ loại cuộc họp hay việc gấp làm trì hoãn, cuối cùng không thể thực hiện lời hứa.
Thẩm Tư Niên đứng trên lầu hai đèn đuốc sáng trưng, vẻ mặt uể oải nhìn khách khứa ăn uống linh đình dưới lầu, tâm trạng không mấy tốt đẹp.
"Tư Niên."
Bà nội Tang Mộng Lan lên lầu gọi cậu: "Bạn bè người quen đều tới rồi, chúng ta đi xuống thôi."
Trên người Thẩm Tư Niên mặc tây trang đặt riêng, tóc mái đen nhánh xoã dưới trán, lộ ra khuôn mặt thiếu niên xinh đẹp: "Bà nội."
Cậu không cử động bước chân, nhìn về phía bà ấy nói: "Cháu vẫn chưa muốn xuống."
Tang Mộng Lan thấy cậu như vậy, cũng biết rõ nguyên nhân không vui của cháu trai: "Trước đó ba mẹ cháu nói có thể trở về nhưng do thành phố Ninh mưa to, chuyến bay bị hủy nên mới không thể..."
Không đợi Tang Mộng Lan nói hết lời, Thẩm Tư Niên đã không vui cắt ngang: "Mỗi lần bọn họ đều nói như vậy."
Năm nay Thẩm Tư Niên sinh nhật 17 tuổi. Từ khi sinh ra tới nay, số lần ba mẹ đón sinh nhật cùng cậu chỉ đếm trên đầu ngón tay. Từ nhỏ cậu đã nghe ông bà nội, ông bà ngoại và cả người giúp việc trong nhà an ủi rằng công việc của ba mẹ quá bận, cậu phải thông cảm cho bọn họ.
Nhưng Thẩm Tư Niên thật sự không hiểu ba mẹ có chuyện gì mà bận như vậy. Nhà họ Thẩm có tiền, ngay cả người kiếm tiền cũng nhiều, thỉnh thoảng bọn họ nghỉ ngơi một ngày cũng chẳng phá sản nổi!
Thẩm – ngậm thìa vàng từ nhỏ – Tư Niên không biết gì về cuộc sống khó khăn, cậu chỉ muốn ba mẹ ở bên cậu nhiều hơn một chút. Thế nhưng một năm 365 ngày, tới 360 ngày bọn họ bôn ba bên ngoài.
Nghe cậu nói vậy, Tang Mộng Lan cũng hơi bất đắc dĩ: "Lần này ba mẹ cháu..."
Nhưng bà ấy còn chưa kịp nói hết, Thẩm Tư Niên đã lạnh mặt xoay người, đi về phía cuối hành lang: "Tư Niên, cháu định đi đâu?"
Thẩm Tư Niên nổi lên tính tình thiếu gia: "Sinh nhật cũng chỉ có vậy."
Cậu không để ý tới Tang Mộng Lan kêu to, từ cửa sau biệt thự đi ra ngoài.
Dưới ánh trăng sáng ngời của thành phố Giang, Thẩm Tư Niên lẻ loi đi từ biệt thự sườn núi xuống dưới chân núi, cái bóng kéo thật dài.
Lúc đi đến chân núi, bên đường có một người ăn xin. Cậu lơ đãng liếc mắt, liền nghe bà cụ kia lên tiếng: "Cậu bé, có thể cho bà năm đồng không?"
Thẩm Tư Niên vô thức sờ túi, lại phát hiện mình không một xu dính túi. Cậu nhìn quần áo rách nát, mái tóc trắng bệch của bà cụ, nghĩ đến ba mẹ mỗi năm đều làm từ thiện công ích, bèn thấp giọng nói: "Bà ơi, bà có thể ở đây chờ cháu một lát không?"
Bà cụ nhìn cậu, cười tủm tỉm nói: "Không mang tiền cũng không sao."
"Không phải, bây giờ cháu đi lấy." Thẩm Tư Niên ném xuống một câu: "Bà ở đây chờ cháu, trong vòng 20 phút cháu nhất định sẽ quay về!"
Nói xong, cậu nhấc đôi chân dài, chạy về phía trung tâm náo nhiệt phía trước.
Cậu đi vội vàng, đừng nói là tiền, ngay cả di động cũng không mang. Nhưng hôm nay là sinh nhật của cậu, cả bộ tây trang trên người, bao gồm nút tay áo và đồng hồ, đều là thứ tốt nhất!
Cậu không có tiền nhưng cậu có thể tìm cách.
Đó là bán chiếc đồng hồ mà ba cậu tặng sinh nhật 17 tuổi!
Buổi sáng Thẩm Tư Niên nhận được thì rất thích, lúc này quyết định bán đi, thật ra cậu cũng hơi tiếc nuối. Nhưng là ba mẹ thất hứa trước, cũng không thể trách cậu không quý trọng tấm lòng của bọn họ.
Lúc ông chủ hỏi cậu có chắc chắn bán đồng hồ hay không, Thẩm Tư Niên do dự gật đầu. "Bán."
Ông chủ vui vẻ ra mặt mà nhận lấy: "Được, tôi chuyển khoản thanh toán nhé?"
Thẩm Tư Niên nghĩ đến bà cụ ban nãy, dò hỏi: "Có tiện trả tiền mặt không?"
"Hả?"
Thẩm Tư Niên: "Tiền mặt, hoặc một phần tiền mặt cũng được."
"Không thành vấn đề."
Ông chủ đồng ý: "Tôi đưa một vạn tiền mặt, còn lại thì chuyển khoản?"
Thẩm Tư Niên gật đầu.
Nhận được tiền mặt, Thẩm Tư Niên chạy như bay tới chỗ vừa nãy.
Bà cụ vẫn còn ở đấy, thấy cậu thở hổn hển chạy về, ý cười trên mặt càng sâu hơn: "Cậu bé, bà không cần nhiều như vậy, chỉ cần năm đồng ăn một tô cháo là được."
"Bà cứ cầm đi ạ."
Thẩm Tư Niên nhét hết một vạn vào tay bà cụ: "Chút tiền này cũng không nhiều lắm."
Bà cụ khựng lại, bỗng nhiên hỏi cậu: "Hôm nay cháu gặp chuyện không vui à?"
Thẩm Tư Niên ngẩn ra: "Rõ ràng như vậy ạ?"
Bà cụ gật đầu: "Có muốn tâm sự với bà không?"
Thẩm Tư Niên ngập ngừng, dừng một chút mới nói: "Ba mẹ cháu đều không yêu cháu."
Có thể do bà cụ trước mặt là người xa lạ, trong tiềm thức cậu cảm thấy cả đời này bọn họ sẽ không gặp lại lần nữa, cho nên không khỏi nói hết ra những tâm sự cất giấu từ tận đáy lòng.
Nói xong lời cuối cùng, Thẩm Tư Niên còn rất buồn bực: "Bà ơi, bà nghĩ trong lòng bọn họ có cháu không?"
Bà cụ như suy tư gì đó mà bật cười: "Chắc là có."
"Nhưng không nhiều lắm đúng không ạ?" Thẩm Tư Niên hỏi.
Bà cụ không trả lời trực tiếp, mà lặng lẽ nhìn cậu trong chốc lát: "Hôm nay là sinh nhật 17 tuổi của cháu?"
Thẩm Tư Niên gật đầu.
Bà cụ thần bí móc ra một thứ trong chiếc túi cũ nát bên cạnh, đưa cho cậu: "Vậy bà tặng cháu một món quà sinh nhật."
Thẩm Tư Niên từ chối: "Cháu không thể nhận."
"Không phải thứ gì quý giá đâu."
Bà cụ nói: "Cầm lấy đi, thứ này có thể giúp cháu thực hiện một nguyện vọng."
Đương nhiên Thẩm Tư Niên sẽ không tin lời nói này nhưng dưới thái độ thân thiện của bà cụ, cậu thấy trong tay bà ấy chỉ có một viên đá nhỏ, quả thực không phải là thứ quý giá gì, bèn nhận lấy: "Cảm ơn bà, thật ra cháu cũng không có nguyện vọng gì đặc biệt cả."
Cậu cùng bà cụ ngồi dưới mặt đất, nhìn ánh trăng sáng tỏ nói: "Cháu chỉ mong bọn họ có thể ở bên cháu nhiều hơn."
Nghe vậy, bà cụ nhìn cậu mỉm cười, đôi mắt cong cong, mặt mày hiền từ, rất giống người bà ngoại ở nước ngoài cậu chưa từng gặp mà mẹ hay nhắc tới.
Vừa nghĩ tới đây, Thẩm Tư Niên chợt nghe bà cụ nói: "Nguyện vọng của cháu nhất định sẽ thành thực hiện."
"..."
Nói chuyện với bà cụ một lúc, mãi đến hơn mười một giờ, Thẩm Tư Niên mới chậm rì rì quay về nhà.
Đi được nửa đường, hòn đá trong tay cậu bỗng nhiên phát ra ánh sáng khác thường. Thẩm Tư Niên tập trung nhìn vào nhưng còn chưa kịp thấy rõ, phía sau chợt xuất hiện một chiếc xe thể thao mất khống chế lao tới như bay.
Thẩm Tư Niên không kịp né tránh, chỉ nghe rầm một cái, cả người liền mất đi ý thức.
*
Đến khi lấy lại ý thức, Thẩm Tư Niên nghe thấy một giọng nữ êm ái truyền vào lỗ tai: "Tɧẩʍ ɖυật Bạch, sao cậu ấy vẫn chưa tỉnh? Vừa nãy bác sĩ nói thế nào?"
"Tớ không đυ.ng vào cậu ta."
Một giọng nói khác lạnh như băng, nghe có chút quen thuộc: "Cậu ta bị dọa xỉu."
Hứa Sơ Ninh không tin lắm: "Cậu chắc chắn?"
Tɧẩʍ ɖυật Bạch lạnh lùng nhìn cô một cái, ôm cánh tay dựa tường: "Hứa Sơ Ninh, lời này của cậu là có ý gì?"
Hứa Sơ Ninh nhấp môi, đang định lên tiếng thì người trên giường bệnh đã mở mắt, nhìn bóng dáng hai người phía xa xa, âm thanh khàn khàn nói: "Ba mẹ, hai người không cần nguỵ biện nữa."
"?"