Chương 135

Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ông vẫn chọn bắt đầu từ nồi thịt dê, ăn món nhạt trước rồi đến món cay. Vì hương vị cay rất đậm, nếu ăn trước dễ lấn át mùi vị của nồi thịt dê. Vừa nếm một miếng, ông đã cảm thấy thật may mắn vì đã mặt dày ngỏ lời ăn chung với Tạ Vân Dục. Bằng không, nếu chỉ ăn cơm quan lại mà ngửi thấy mùi thịt dê thơm phức từ bên này, chắc ông sẽ tủi thân lắm.

Tạ Vân Dục cũng thấy món lẩu dê hôm nay ngon đặc biệt, vị ngọt đậm đà hòa quyện trong từng miếng thịt.

Cùng lúc đó, tại phủ Tạ gia, Thái tử và mọi người cũng ăn uống vui vẻ không kém. Ban đầu, họ ăn ngon vì buổi sáng đã làm việc nặng nhọc, nhưng sau khi thịt dê vào bụng, hoàn toàn là do sức hấp dẫn của mỹ thực.

Thái tử vốn thích ăn thịt dê, nhưng lại rất kén chọn vì thường thấy thịt dê hôi, làm giảm hương vị. Thế nhưng thịt dê hôm nay lại thơm ngon khác thường, không cần chấm gia vị cũng đã ngon, mà khi chấm thì càng thêm đậm đà. Thái tử ăn một miếng lại muốn ăn thêm, không thể ngừng lại được.

Bùi Thanh bỏ thêm một đĩa thịt dê vào nồi, cảm giác mình chưa ăn được bao nhiêu, quay lại gắp tiếp thì thịt đã hết. Đành phải cho thêm thịt vào nồi, nhưng nó cũng biến mất nhanh như lần trước.

Bùi Thanh nghĩ thầm thật may mắn vì đã gϊếŧ một con dê lớn, nếu không thịt dê có lẽ không đủ cho bốn người ăn. Mọi người đều ăn khỏe, đặc biệt là Cao Nham, tốc độ ăn như máy xúc, một bát thịt dê chỉ vài miếng là hết, rồi lại tiếp tục gắp. Nhưng chính nhờ kiểu ăn nhanh này, Bùi Thanh cảm nhận được sự náo nhiệt của việc ăn lẩu. Nếu ăn một mình, sẽ chỉ thong thả từ tốn, tuy thoải mái nhưng không ngon miệng bằng.

Nhìn họ ăn thịt dê, Bùi Thanh bắt đầu thả vào nồi cay các món như dạ dày bò, ruột vịt và huyết vịt. Thái tử thấy động tác của Bùi Thanh thì ngừng tay.

Thái tử vốn quyết tâm không ăn những món này, vì thịt dê đã quá ngon, không cần thử thêm. Nhưng Thái tử hiểu rõ Bùi Thanh vốn kén ăn, nếu không ngon, y sẽ không đυ.ng đũa. Thế nên, Thái tử phân vân có nên thử một lần không?

Cao Nham và Chu Lăng cũng nhìn thấy, trong lòng dấy lên chút tò mò, nhưng ký ức về những món này không mấy tốt đẹp khiến họ do dự.

“Thử xem, không ngon thì đừng ăn nữa.” Nhìn ba đôi mắt tò mò nhìn mình, Bùi Thanh không nhịn được cười, quyết định gắp cho mỗi người một ít để họ thử.

Thấy món ăn được gắp đặt trước mặt mình, Thái tử sững sờ. Cảnh tượng này khiến Thái tử nhớ lại thời còn ở vương phủ, khi có người quan tâm gắp thức ăn cho mình. Vào cung, phần lớn thời gian là ăn một mình, dù có dùng bữa cùng Hoàng đế và Hoàng hậu, họ cũng chỉ bảo thái giám mang món ngon đến, chứ không tự mình gắp thức ăn như thế này.

Cao Nham và Chu Lăng dù không đến mức như Thái tử, nhưng ở nhà họ cũng ít khi được gắp thức ăn, nên cảm thấy hơi ngượng ngùng. Hành động này thường là của bậc trưởng bối đối với hậu bối, mà họ lại bằng tuổi với Bùi Thanh, thậm chí còn lớn hơn y, nên vừa thấy ấm áp, vừa có chút bối rối.

“Giòn ngon quá!” Thái tử nếm thử một miếng dạ dày bò, thốt lên.

Thái tử từng nghĩ món này sẽ dai và khó ăn, nhưng không ngờ lại giòn sần sật, kết hợp vị cay nồng mà không hề có mùi hôi của nội tạng, rất kí©h thí©ɧ vị giác.

“Đúng vậy, dạ dày bò phải như thế này mới ngon. Lần sau tự nấu nhớ đếm ngầm đến hai mươi rồi vớt ra ngay, nếu để lâu sẽ dai, không ngon.” Bùi Thanh nói.

Thái tử gật đầu, trong khi đó Cao Nham và Chu Lăng cũng thử, Cao Nham đặc biệt thích món này, còn Chu Lăng thấy bình thường nhưng cũng nhận ra nội tạng không khó ăn như tưởng tượng.

Có món dạ dày bò khai vị, họ dễ dàng đón nhận các món ruột vịt và huyết vịt. Tuy mỗi người có khẩu vị riêng, nhưng họ đều thay đổi quan niệm rằng nội tạng khó ăn, nhận ra chỉ cần chế biến ngon thì những món này cũng không tệ.

Bùi Thanh lúc đầu lo liệu chuẩn bị quá nhiều nguyên liệu, nghĩ rằng có thể để dành cho bữa tối. Nhưng đến cuối bữa trưa, y nhận ra tất cả nguyên liệu chỉ vừa đủ cho bốn thanh niên khỏe mạnh, không thừa chút nào.

y nghĩ, buổi tối cũng muốn ăn thêm một bữa, có lẽ vì khó khăn lắm mới được ăn lẩu, nên trong đầu vẫn chưa thấy thỏa mãn. Nhưng cuối cùng y kìm chế lại, nghĩ rằng nếu ăn cả ngày sẽ dễ ngán, đợi đến ngày nghỉ tiếp theo rồi ăn tiếp.

Trước lý luận ăn ngán của Bùi Thanh, ba người Thái tử chỉ nói rằng họ chẳng thấy ngán chút nào, thậm chí buổi tối còn muốn ăn tiếp. Vì ăn ở nhà Bùi Thanh không tiện, họ mang nước lẩu về, còn nguyên liệu thì tự chuẩn bị.

“Các ngươi không ngán thì tốt rồi.” Trước tình cảnh này, Bùi Thanh cũng chỉ biết dặn dò hạ nhân chuẩn bị thêm, nhưng y vẫn làm dư một chút nước lẩu. Vì mùi thơm của lẩu dê quá hấp dẫn, nếu về nhà mà người thân muốn ăn thì cũng không thể chỉ mang phần đủ cho một người.

“Có thể thêm món lẩu này vào thực đơn của Vân Khê Lâu không?” Cao Nham đột nhiên nghĩ đến điều gì đó và hỏi.

“Nếu muốn làm vậy, cần phải dành riêng một tầng, nếu không sẽ lẫn lộn và trông hơi rối. Lẩu cay thì không vấn đề, nhưng lẩu thịt dê thì thịt dê ở chỗ ta chỉ có nhiêu đây, là do phụ thân ta gửi đến. Ta cũng không thể gửi đến Vân Khê Lâu được. Nếu muốn làm, cần phải tìm nguồn cung thịt dê ổn định, nếu không chất lượng thịt không tốt, thì món lẩu thịt dê này cũng khó mà ngon được,” Bùi Thanh nói.

“Vậy ta về hỏi thử xem có nguồn thịt dê nào phù hợp không,” Cao Nham vừa ăn lẩu thịt dê hôm nay cũng hiểu rõ, chất lượng thịt dê ảnh hưởng rất lớn đến hương vị của món ăn. Nhưng nếu không nhớ nhầm, thì doanh trại biên giới có cánh đồng cỏ riêng, vừa nuôi ngựa vừa nuôi dê. Nghe nói quân đội biên giới cũng bán dê cho thương nhân, chỉ là giá không cao lắm vì giá dê ở biên giới vốn rẻ. Hành động của Bùi Mục khiến Cao Nham nảy ra một ý tưởng. Biết đâu có thể mang dê từ biên giới về kinh thành?

Nếu thành công, cuộc sống của binh lính biên giới cũng sẽ tốt hơn nhiều.

Bùi Thanh nghĩ rằng lẩu chỉ là món ăn trong nhà mình, người ngoài không biết đến, nên không cần vội vàng chuẩn bị món lẩu cho Vân Khê Lâu. Dù sao hiện tại cũng chỉ là mùa thu, trời lạnh nhưng chưa đến mức cần ăn lẩu. y chỉ ăn trước vì thèm mà thôi.

Tuy nhiên, Bùi Thanh đã bỏ qua một điều, dù y không quảng bá món lẩu, nhưng những người được y tặng lẩu lại có thể giúp lan truyền.

Đại Lý Tự Khanh sau khi được ăn một bữa lẩu thì nhớ mãi không quên, thỉnh thoảng lại nghĩ đến. Nhưng dù có thèm đến mấy cũng ngại tìm Tạ Vân Dục xin thêm, nên đành đến Vân Khê Lâu hỏi thăm. Khi biết món lẩu chưa có trong thực đơn, ông liền thúc giục vài câu.

Lời thúc giục này vô tình khiến các thực khách trong quán biết được món lẩu thịt dê thơm ngon khó cưỡng từ miệng Đại Lý Tự Khanh. Họ tò mò, cũng thúc giục chủ quán nhanh chóng đưa món mới vào thực đơn.

Khi nghe tin này, Cao Nham và Bùi Thanh chỉ biết cảm thấy may mắn vì họ đã sớm chuẩn bị, cử người đi tìm hiểu nguồn cung thịt dê. Nếu không, việc đối mặt với sự thúc giục của thực khách chắc hẳn sẽ khiến họ gấp đến độ không được.

Biên giới Đại Thịnh cách kinh thành có xa có gần, và nơi Cao Nham nhờ người hỏi thăm là vùng biên giới tương đối gần. Khi nghe tin Cao Nham mang đến một đơn hàng lớn, binh lính biên giới vô cùng mừng rỡ.

Thời tiết đang dần chuyển lạnh, cỏ dần cạn kiệt, đến ngựa cũng khó mà nuôi, huống hồ là dê. Đây chính là lúc phải bán bớt đàn dê, nếu không chúng sẽ chỉ có thể để lại cho binh lính ăn.

Dù thịt dê ngon thật, nhưng nếu có thể kiếm được tiền, binh lính vẫn thích tiền hơn. Thịt ăn rồi là hết, còn có tiền thì có thể làm được nhiều việc hơn.

Chỉ là số lượng dê ở biên giới rất lớn, thương nhân đến thu mua không chỉ xem dê ở đây mà còn xem dê từ bộ lạc người man. Giá dê không tăng được, lại khó bán.

Nhưng giờ có đơn hàng từ Cao Nham thì dễ dàng hơn nhiều. Người của Cao Nham cũng hiểu rõ, dê phải có chất lượng tốt. Dù không thể bằng dê từ nhà Tuyên Bình hầu gửi tới, nhưng cũng không thể kém quá nhiều, nếu không sẽ làm hỏng danh tiếng.

Vì vậy, dù phải đối diện với nụ cười chân thành của binh lính biên cương và trong lòng rất muốn giúp đỡ họ, nhưng người đến vẫn cẩn thận nếm thử thịt dê do biên quân nuôi, sau đó so sánh với những loại dê mà trước đây mình từng ăn.

Phát hiện ra rằng mặc dù hương vị có chút khác biệt, thua kém một chút so với loại được Tuyên Bình Hầu gửi đến, nhưng vẫn ngon hơn khá nhiều so với dê bán trên thị trường ở kinh thành. Vì thế, liền quyết định thu mua một lô đầu tiên.

Tuy nhiên, đây chỉ là lô hàng mở đầu. Nếu việc buôn bán thuận lợi, sẽ tiếp tục thu mua thường xuyên. Chỉ có điều, biên quân phải đảm bảo chất lượng dê, không được trà trộn hàng kém chất lượng. Nếu chất lượng không đạt yêu cầu, giao dịch sẽ bị hủy bỏ.

Việc vận chuyển đàn dê sống trở về không hề dễ dàng, nhưng may mắn là khoảng cách từ biên giới đến kinh thành không quá xa, đi khoảng bảy tám ngày là đến. Thời tiết gần đây cũng khá thuận lợi.

Binh lính biên giới hiểu rõ khó khăn trong việc vận chuyển. Để việc làm ăn thuận lợi sau này, họ không điều động binh lính tại ngũ mà mời một số lão binh không còn trong quân đội để giúp vận chuyển.

Điều này giúp Cao Nham không phải đi tìm người trông coi đàn dê. Dê nhiều như vậy, tìm người không dễ, nhỡ đâu gặp phải kẻ xấu lấy trộm dê thì không chỉ thiệt hại mà còn ảnh hưởng đến công việc ở kinh thành. Có các cựu binh hỗ trợ thì mọi việc sẽ an toàn hơn.

Khi đàn dê đến nơi, đúng lúc Bùi Thanh và Cao Nham rảnh rỗi nên cùng nhau đi xem. Họ quyết định làm thịt một con để kiểm tra chất lượng. Dù nhiệm vụ thu mua đã được giao phó, nhưng hai người vẫn cần trực tiếp kiểm định để đảm bảo.

Nếu chất lượng tốt, họ sẽ nhanh chóng bắt đầu bán món lẩu thịt dê. Thực khách cứ thúc giục mãi cũng khiến họ lo lắng.

Khi nhìn đàn dê vừa được đưa về, Bùi Thanh nhận thấy lông của chúng dài hơn nhiều so với dê mà Bùi Mục gửi đến.

y không nhịn được sờ tay lên bộ quần áo trên người, nghĩ đến việc bông vải sắp được thu hoạch. y đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ đợi thu hoạch là làm áo bông, rồi làm chăn bông. Còn việc kéo sợi bông để dệt vải làm quần áσ ɭóŧ thì tạm thời để sau.

Nhưng nghĩ đến cái lạnh của mùa đông năm ngoái, Bùi Thanh cảm thấy một chiếc áo bông có lẽ không đủ, còn cần thêm áo len. Sử dụng lông dê để làm áo len thì thật sự rất phù hợp.

Hơn nữa, theo y biết, kinh thành đã lạnh thì biên giới còn khắc nghiệt hơn. Nếu có áo len mặc, chắc chắn sẽ là điều tuyệt vời.

Tuy bông vải giữ ấm tốt, nhưng sản lượng bông vải vừa mới bắt đầu trồng, phải vài năm nữa mới có thể đủ để gửi đến biên giới. Hiện tại, chỉ một phần người dân được mặc áo bông, nhưng lông dê thì khác. Biên giới có rất nhiều dê, việc lấy lông dê làm áo len sẽ dễ hơn.