Nhưng nghĩ đến phần thưởng sau khi hoàn thành, tổng quản thiện phòng cắn răng quyết định cố gắng thêm một lần nữa, dù có khó khăn đến đâu cũng phải thử.
Chỉ là những thứ khác thì có thể nghiên cứu, nhưng việc tìm cách làm chất dẫn để kết đông sữa đậu nành lại khá nan giải. Đúng lúc mọi người trong nhà bếp đang bối rối, thì phía Tiêu gia truyền đến một công thức giúp ích rất nhiều – có thể dùng thạch cao để làm đông sữa đậu nành.
Từ việc sử dụng thạch cao, thiện phòng bắt đầu thử nghiệm với các nguyên liệu khác, thậm chí còn đặc biệt mở một khu vực riêng để làm đậu phụ. Dù sao thì thạch cao cũng không thể ăn được, nếu để trong bếp thì quá nguy hiểm, nhỡ gây ra rắc rối thì không hay.
Và trong quá trình nghiên cứu này, họ cũng đã tìm ra cách dùng nước muối để làm đông sữa đậu nành. Tuy nhiên, sau nhiều lần thử nghiệm, họ không tìm được thêm chất nào khác có thể làm đông đậu phụ, nên tổng quản thiện phòng chỉ có thể báo cáo lên trên.
Sau khi xác nhận rằng hầu hết các phương pháp làm đông sữa đậu đã được tìm ra, Hoàng đế cũng không tiếp tục yêu cầu nhà bếp nghiên cứu thêm. Dù có thể còn những phương pháp khác, nhưng việc tìm ra chúng có thể mất rất nhiều thời gian, trong khi họ đã tốn không ít công sức vào chuyện này.
Từ lúc bắt đầu nghiên cứu sữa đậu nành đến bây giờ, Tiêu gia đã bị các gia tộc thế gia ép phải rời khỏi kinh thành, mà đây còn là trong tình huống Hoàng đế chưa hề ra tay.
Lúc đầu, Bùi Thanh cũng không có ấn tượng gì về Tiêu gia. Mãi đến khi họ bị đuổi khỏi kinh thành, y mới chợt nhớ ra rằng nhà này có liên quan đến hoàng tử, là phe ủng hộ của Tam hoàng tử. Trước đó, họ cũng đã gây không ít rắc rối cho Thái tử, vậy mà giờ đây lại bị y âm thầm loại bỏ, biến mất không dấu vết khỏi bên cạnh Tam hoàng tử.
Tuy nhiên, Bùi Thanh chỉ khẽ lắc đầu. y nghĩ rằng dù Tiêu gia có rời đi thì chắc chắn sẽ có nhà khác đứng ra ủng hộ Tam hoàng tử mà thôi.
y không nghĩ thêm về chuyện này nữa mà chuyển sự chú ý tình hình ngoài chợ. Phải nói rằng dân chúng ở kinh thành phản ứng vô cùng nhanh nhạy, hơn nữa tin tức trong cung cũng lan truyền rất nhanh. Khi thông tin về việc nước muối và thạch cao có thể làm đông sữa đậu nành được truyền ra, đặc biệt là khi mọi người biết rằng hai thứ này có hiệu quả tốt hơn, dân chúng cũng nhanh chóng học theo.
Chỉ trong vòng mười ngày ngắn ngủi, trên chợ đã xuất hiện các quầy hàng bán sữa đậu nành. Thậm chí, Bùi Thanh còn nhận ra rằng đã có cả những xưởng chuyên sản xuất sữa đậu nành. Một lượng lớn sữa đậu nành được sản xuất rồi vận chuyển đến khắp nơi trong kinh thành.
Thậm chí ở các vùng nông thôn, cũng đã có người làm sữa đậu nành để bán. Do việc kinh doanh sữa đậu nành diễn ra thuận lợi, giá đậu nành cũng có chút tăng lên. Rõ ràng, vì đậu nành có thể dùng để làm sữa đậu nành, mà sữa đậu nành lại bán chạy, nên đậu nành trở nên đặc biệt được ưa chuộng.
Thậm chí, một số người bán sữa đậu nành, khi thấy giá đậu nành tăng lên, đã chọn cách không dùng tiền mà dùng đậu nành để trao đổi sữa đậu nành. Như vậy, họ có thể tiết kiệm được đồng tiền quý giá, trong khi các hộ nông dân có nhiều đậu nành nên cũng không tiếc khi dùng nó để đổi. Nhờ đó, sữa đậu nành được bán ra nhiều hơn.
Sữa đậu nành nhanh chóng trở thành món ăn phổ biến nhất trên bàn ăn của người dân kinh thành, thậm chí còn có thể được xem như một loại lương thực chính. Đặc biệt, người già vô cùng yêu thích món này, bởi lẽ những món ăn khác họ thường khó nhai và tiêu hóa kém, trong khi sữa đậu nành thì mềm, dễ uống và rất tốt cho tiêu hóa.
Hơn nữa, sau một thời gian ăn sữa đậu nành thường xuyên, dân chúng dần nhận ra rằng không chỉ ngon miệng mà sức khỏe của họ dường như cũng được cải thiện. Dù họ ít khi đi khám đại phu nên không thể biết rõ sự thay đổi trong cơ thể, nhưng họ vẫn có thể cảm nhận được sự khác biệt từ chính trải nghiệm của mình.
Điểm này thì Bùi Thanh hiểu rất rõ. Đậu phụ làm từ đậu nành tuy không thể so sánh với thịt, nhưng cũng là một cách tốt để bổ sung protein. Quan trọng nhất là giá cả lại rẻ, dân chúng có thể mua được. Những thực phẩm giàu protein khác, chưa nói đến thịt, ngay cả trứng gà cũng không phải thứ mà dân thường có thể ăn thường xuyên. Nhưng đậu phụ thì khác, dù không thể ăn mỗi ngày, nhưng cách vài ngày ăn một lần vẫn có thể chấp nhận được.
Sau khi dân chúng cảm nhận được lợi ích của sữa đậu nành, ngay cả những gia đình quyền quý cũng bắt đầu chú ý đến món này. Ban đầu, họ vốn khinh thường vì biết sữa đậu nành được làm từ đậu nành – một thứ nguyên liệu dân dã, nhưng khi nghe nói nó có lợi cho sức khỏe, họ cũng dần dao động và bắt đầu ăn đậu phụ.
Nhân cơ hội này, Hoàng đế đã đưa ra những quy trình làm sữa đậu nành cùng một số sản phẩm liên quan, đồng thời ra lệnh cho nha môn địa phương phổ biến rộng rãi.
Khi huyện nha nhận được chỉ thị, ai nấy đều ngỡ ngàng. Trước đây, các công văn họ nhận được hầu hết đều liên quan đến khuyến khích canh tác nông nghiệp, xây dựng thủy lợi hoặc các công việc chính trị khác. Nhưng lần này, họ lại nhận được một công thức nấu ăn. Tuy nhiên, họ không dám chậm trễ, bởi nếu bị quan viên thanh tra phát hiện họ không làm tròn bổn phận, thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Công văn được truyền từ cấp này sang cấp khác, cuối cùng đến tận các thôn làng. Dân làng ai nấy đều tưởng đây là một thông báo quan trọng, nhưng khi nghe nói chỉ là công thức làm sữa đậu nành, họ đều ngớ người, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Có người nghe xong thì bỏ qua, không để tâm, nhưng cũng có người nhận ra cơ hội kinh doanh trong đó. Theo như công văn thông báo, sữa đậu nành không chỉ tốt cho sức khỏe mà còn cực kỳ được ưa chuộng. Nếu có thể học cách làm sữa đậu nành, chẳng phải sẽ kiếm được món hời lớn sao?
Hoặc ít nhất, họ cũng có thể bán số đậu nành vốn không có giá trị cao trong nhà với giá tốt hơn.
Có người động lòng thì tất nhiên sẽ có hành động. Rất nhanh, ở khắp nơi bắt đầu xuất hiện những người bán sữa đậu nành cùng các sản phẩm chế biến từ đậu. Dù công thức đã được phổ biến rộng rãi, nhưng hương vị của sữa đậu nành làm ra vẫn phụ thuộc vào tay nghề từng người. Có người làm ngon, bán rất chạy; có người làm không đạt, bán chậm hơn. Mà sữa đậu nành lại không thể bảo quản lâu, thế nên những ai làm không tốt dần dần đều phải rút khỏi nghề này.
May mắn là làm sữa đậu nành tuy vất vả nhưng chi phí không cao. Chỉ cần mượn cối xay đá, chuẩn bị đủ đậu nành, thạch cao hoặc nước muối, nếu không có thì dùng giấm cũng được, rồi sắm thêm vài dụng cụ đơn giản là có thể bắt tay vào làm. Ngay cả khi không tiếp tục kinh doanh, họ vẫn có thể bán lại dụng cụ cho những người khác tiếp tục làm nghề.
Dù sao thì bọn họ cũng có một số lượng khách hàng nhất định, khi rút khỏi nghề này, khách của họ sẽ chuyển sang các cửa hàng khác, giúp mở rộng thị trường. Việc sản xuất tất nhiên cũng phải tăng lên. Nếu đặt làm riêng các dụng cụ chuyên dụng thì chi phí khá cao, nhưng mua lại những dụng cụ cũ thì sẽ tiết kiệm được một khoản đáng kể.
Cách làm sữa đậu nành ngày càng được lan truyền rộng rãi, thậm chí đến cả vùng biên ải cũng đã xuất hiện những quầy bán sữa đậu nành.
Từ doanh trại trở về, Bùi Mục vô tình thấy một quầy bán sữa đậu nành bên đường. Nghe người bán nói rằng sữa đậu nành này được truyền bá từ kinh thành, hiện đang vô cùng thịnh hành, từ quan lại quyền quý đến dân thường đều yêu thích. Ông liền ghìm cương, sai người đi mua một ít.
Chỉ là khi xách theo sữa đậu nành, việc cưỡi ngựa liền trở nên khó khăn. Thứ này quá mong manh, chỉ cần xóc nảy một chút là có thể bị đổ, huống hồ là phóng ngựa chạy.
“A Huệ, nàng xem ta mang gì về đây?”
Dù đã gần bốn mươi tuổi, nhưng trước mặt thê tử, Bùi Mục vẫn giữ thái độ hăng hái như thuở còn trẻ, khác hẳn vẻ trầm ổn khi đứng trước tướng sĩ.
Bùi phu nhân đang xem sổ sách, từ xa đã nghe thấy giọng nói oang oang của phu quân, không khỏi thở dài bất đắc dĩ. Rõ ràng tuổi tác đã lớn, vậy mà vẫn như một gã thanh niên bồng bột. Tuy thở dài là vậy, nhưng khóe môi nàng vẫn nở một nụ cười, đứng dậy xem thử xem ông đã mang về thứ gì mới lạ.
“Đây là gì vậy?” Nhìn thấy những khối trắng mềm trong tay Bùi Mục, Bùi phu nhân nghi hoặc hỏi.
“Đây là sữa đậu nành, nghe nói ở kinh thành đang rất thịnh hành, rất ngon, ta mua về nếm thử.” Bùi Mục cười nói.
“Kinh thành…” Nghe đến hai chữ này, nụ cười trên mặt Bùi phu nhân chợt nhạt đi. Nàng nghĩ đến Bùi Thanh.
Bùi Thanh đã một mình ở lại kinh thành hơn bốn năm, nàng cũng đã hơn bốn năm chưa gặp con trai út. Ban đầu khi đến biên ải, nàng chưa từng nghĩ sẽ ở đây lâu như vậy. Giờ đây, nhìn tình hình, e rằng vẫn phải tiếp tục ở lại. Điều này khiến nàng vô cùng nhớ thương con trai.
Sự u sầu của Bùi Phu nhân khiến Bùi Mục cũng trầm lặng đi. Ông nghĩ rằng sữa đậu nành đang thịnh hành ở kinh thành, có lẽ Bùi Thanh cũng đã từng ăn qua. Bây giờ ông ăn món này, coi như đang cùng con trai thưởng thức chung một loại thức ăn, phần nào cũng được an ủi.
Thế nhưng lúc này, Bùi Mục chỉ biết thở dài, ngồi xuống với vẻ phiền muộn.
“Ta nghe Tạ đệ nói sức khỏe của A Thanh đã khá hơn nhiều, có thể cưỡi ngựa bắn cung trong thời gian dài, thân thể khỏe mạnh hơn trước rất nhiều. Nàng nói xem, liệu chúng ta có thể gọi A Thanh đến đây không…” Bùi Mục không nhịn được mà lên tiếng.
“Chàng quên rồi sao, A Thanh bây giờ là thư đồng của Thái tử, không thể dễ dàng rời khỏi kinh thành, làm sao có thể đến biên ải này.” Bùi phu nhân nghe phu quân nói vậy, những u sầu trong lòng bỗng chốc tan biến. Nàng nhớ con, nhưng vẫn giữ lý trí, còn Bùi Mục thì dường như đã không còn nghĩ được gì khác.
Bùi Mục thở dài một hơi, không nói gì nữa.
“Hơn nữa, thân thể của A Thanh cũng không thích hợp để vào quân doanh. Nếu ở lại biên ải, chỉ tổ lỡ dở tiền đồ của nó. Ở kinh thành vẫn tốt hơn cho nó.” Bùi phu nhân nhẹ giọng, không biết là đang an ủi phu quân hay chính mình.
Cả hai đều không biết rằng, dù Bùi Thanh có thích hợp với biên ải đi chăng nữa, Hoàng đế cũng sẽ không dễ dàng để y rời khỏi kinh thành.
“Chờ thêm một thời gian nữa đi. Diệp Tắc bên này vẫn chưa thể thiếu người. Nhưng có lẽ chẳng bao lâu nữa, ta sẽ được điều về kinh thành. Khi ấy, cả nhà ta lại có thể đoàn tụ.” Bùi Mục nói.
* Diệp Tắc là nơi đang đóng quân của Bùi Mục
Bùi phu nhân biết những lời Bùi Mục nói đều là sự thật, chỉ là "một đoạn thời gian" này cụ thể là bao lâu thì khó mà nói được. Dù sao thì bên kia vẫn còn bộ tộc man di đối địch, mà Bùi Mục đã ở đây quá lâu, vô cùng am hiểu cách đối phó với bọn chúng, Hoàng đế chắc chắn sẽ không dễ dàng điều Bùi Mục rời đi.
"Chút nữa A Tuấn trở về, nàng đừng nhắc đến chuyện này, nghe xong nó cũng sẽ khó chịu." Bùi Mục dặn dò, Bùi Tuấn là anh cả, cũng vô cùng nhớ nhung người em trai Bùi Thanh. Nhất là khi một nhà bốn người, ba người quây quần bên nhau, chỉ có Bùi Thanh cô đơn một mình ở kinh thành. Dù cho có thể điều kiện sống của Bùi Thanh ở kinh thành tốt hơn, nhưng trong mắt Bùi Tuấn, điều đó cũng chẳng hề dễ dàng gì.
Bùi phu nhân gật đầu, cả hai đang trò chuyện thì có người vào, thấy người đến, Bùi Mục và Bùi phu nhân đều vui mừng, nỗi lo âu trên mặt biến mất ngay lập tức, người đến không ai khác chính là người mấy năm qua chịu trách nhiệm mang đồ từ Kinh Thành đến Diệp Tắc.
Người đó đến, có nghĩa là lại có đồ gửi từ Kinh Thành.
"A Thanh lần này gửi gì về?" Bùi phu nhân đứng dậy hỏi.
Phải biết rằng, lần trước Bùi Thanh gửi đến rất quan trọng, trong đó có một công thức làm rượu, tuy công thức này rất tốt, nhưng hơi tốn kém, nhưng may là hiệu quả khử trùng cực kỳ tốt, còn có một loại bột thuốc, mùi rất nồng nhưng thử rồi mới thấy thuốc này thật sự hiệu quả, trở thành thuốc cứu mạng trong quân đội.
Hai thứ này kết hợp với việc quân đội mới có một nhóm bác sĩ quân y, tỷ lệ sống sót của các chiến sĩ bị thương trong quân đội đã tăng lên rất nhiều, cũng nhờ vậy mà quân đội có thể đối đầu với các bộ tộc man rợ càng mạnh mẽ, đã kiềm chế được các bộ tộc man rợ một cách rất chặt chẽ. Thậm chí, khi các bộ tộc man rợ biết có thuốc, có người còn lén lút đến xin thuốc, vì dù nói là các bộ tộc man rợ đều là một khối, nhưng giữa chúng vẫn có sự phân chia, một số phái đấu tranh với nhau, làm Bùi Mục cảm thấy đỡ vất vả hơn.
Tuy nhiên, Bùi phu nhân không chỉ thích những thứ này, mà còn thích những bức thư và tranh vẽ mà Bùi Thanh gửi về.
Bùi Thanh biết Bùi Mục, Bùi phu nhân và Bùi Tuấn rất nhớ y, nên thường xuyên nhờ người vẽ vài bức tranh, như là y đang đọc sách, cưỡi ngựa, hoặc là những cảnh đi chơi, thậm chí còn có vài bức tranh tự họa, để an ủi lòng nhớ nhung của ba người.
Còn thư thì nói về tình hình gần đây của y ra sao, Bùi phu nhân cảm thấy gần đây số lượng thư Bùi Thanh gửi về đặc biệt nhiều, lúc đầu nàng còn nghĩ liệu có phải đứa con út nhớ họ quá, mới viết nhiều thư như vậy để bày tỏ nỗi niềm, nhưng sau mới phát hiện ra Bùi Thanh viết nhiều thư như vậy là vì thật sự có rất nhiều việc, mà việc y ấy viết chi tiết cũng chỉ là một phần.
Nhìn những bức thư Bùi Thanh gửi về, Bùi phu nhân cảm thấy như thể có thể nhìn thấy Bùi Thanh đang trưởng thành ở Kinh Thành, giữa hai bên dường như không quá xa.
Người đến lấy ra một chiếc hộp lớn, bên trong là những bức thư từ Bùi Thanh và Tạ Vân Dục gửi đến, phải cất giữ cẩn thận để tránh bị rò rỉ, dù sao những bức thư này rất riêng tư.
Thấy chiếc hộp lớn, Bùi Mục mở ra xem, bên trong đầy ắp những bức thư, vui vẻ bước qua một bên chia thư, dù sao thì số lượng thư này gửi cho ba người, Bùi Mục cũng có chút ganh đua, muốn xem thử ai nhận được nhiều thư từ Bùi Thanh nhất. Nhưng bình thường thì thư của ba người này đều là số lượng tương đương nhau, vì những chuyện Bùi Thanh nói cũng giống nhau, chỉ có điều dựa vào thân phận mà sẽ có cách nói khác nhau, đối với phụ thân mẹ thì phải nghiêm túc hơn, còn đối với ca ca thì có thể nói chuyện thoải mái hơn một chút.