“Tìm tình nhân? Ngải Lị Ti, đây không phải chuyện ta có thể quyết định. Nếu Phất Lê muốn thì ai cũng không ngăn cản được, bây giờ ta còn có thể mong cầu gì đây…”
Lúc này, ta đang trốn trong thư phòng, tính toán xem việc đổi hương liệu có lãi hay không…
Ở đây một pound hạt tiêu đen cần 4 đồng bạc, tức là 10 điểm tích phân bằng 4 đồng bạc. Không được, ta cần điểm tích phân cho rất nhiều việc. Ta lại tìm kiếm những vật phẩm đắt tiền khác của thời đại này, ví dụ như trà lá phương Đông, cà phê… Quả nhiên đều có giá trị không ít điểm tích phân.
[Hệ thống, cái này không đúng, tại sao nước khoáng lại rẻ như vậy, hạt tiêu đen không tính là vật dụng thường ngày của ta sao? Ta cực kỳ thích ăn hạt tiêu đen!]
[Sau khi hệ thống phán định, trong nhà bếp của ký chủ không chứa bất kỳ loại gia vị nào, cho nên không tính là vật dụng thường ngày của ký chủ.]
[Ta…
…]
Tức là phạm vi vật dụng hàng ngày có thể đổi được, chính là những vật phẩm có trong nhà mình. Nếu đã như vậy, ta không hoảng nữa, ta nghĩ đến cái gương trang điểm của mình, nhưng mà, kỹ thuật chế tạo gương hình như hơi vượt thời đại rồi…
Thử xem sao, ta không tin tà, nhập vào “gương”. Khoảnh khắc tiếp theo, hệ thống hiện ra hai lựa chọn, một là gương trang điểm trong phòng ngủ của ta, loại có đế kim loại xoay được, một là một cái gương lớn, hẳn là từ trong phòng tắm…
Cái lớn cần 30 điểm tích phân, còn gương trang điểm nhỏ chỉ cần 7 điểm tích phân, chỉ là thiết kế rất đơn giản, không phù hợp với thẩm mỹ của thời đại này.
Nếu để thợ thủ công chế tác một khung gương theo phong cách cung đình, lại phối hợp với độ trong của gương này, vậy hoàn toàn có thể làm bảo vật dâng lên cho quốc vương!
Ta lập tức nhận ra ý nghĩa tồn tại của cái gương này. Bán nó như một món hàng đắt tiền thì quả thực là lãng phí điểm tích phân. Vật hiếm thì quý, ta định dùng nó để đổi lấy lợi ích lớn hơn.
Ngoài gương ra ta còn có thể đổi gì nữa? Những vật dụng hàng ngày đổi được trước đó đều là đồ tiêu hao, bản thân dùng còn không đủ, nước khoáng? Không được, vấn đề nước quá nhạy cảm. Trong nhà có thứ gì ở thời đại này rất đáng giá không?
Đúng rồi! Socola!
Kiếp trước ta thường xuyên bị chóng mặt, lúc đầu tưởng là hạ đường huyết, liền tích trữ không ít socola trong tủ lạnh. Sau đó phát hiện ra là u não, cũng không có cơ hội ăn nữa, cho nên số socola đó vẫn luôn ở trong tủ lạnh của ta, tức là có thể đổi!
[Chúc mừng ký chủ, đã tìm được sơ hở.]
[Quá khen quá khen! Gọi Tư Đế Văn… À, quên mất, Tư Đế Văn đang bận~]
Ta không định đổi socola ra ngay bây giờ, việc tung sản phẩm cần có một cơ hội thích hợp, tốt nhất là có thêm người đại diện, hơn nữa socola còn cần bảo quản lạnh, nhưng ở đây không có tủ lạnh…
Nghĩ đến đây, ta liền mặc áo ngủ “lộc cộc lộc cộc” chạy xuống lầu. Mã Lệ đang nhào bột thì thấy một bóng người màu vàng “vυ"t” một cái xông vào nhà bếp.
“Đại nhân, sao ngài lại đến nhà bếp?”
“Tang Thiết đâu?”
“Chủ trù đang ở kho lương thực.”
Ta nhìn áo ngủ và dép lê của mình, chỉ có thể dặn dò Mã Lệ: “Bảo hắn đến phòng khách gặp ta.”
“Vâng, thưa đại nhân, tôi đi ngay.”
Ta đi đến phòng khách, thấy Tuyết Lị đang cùng Lạc Lâm, Ngải Lị Ti cầm da dê đối chiếu sổ sách. Ta phẩy tay bảo bọn họ tiếp tục, rồi ngồi xuống một bên khác. Không lâu sau, Tang Thiết liền đến.