Với thân phận người thừa kế tập đoàn Minh thị, Minh Tư Dữ hoàn mỹ, lạnh lùng và cao quý, tựa đóa tuyết liên nở rộ trên đỉnh băng sơn, đẹp đẽ, thanh khiết, nhưng vĩnh viễn không thể chạm tới. Thế nhưng …
Với thân phận người thừa kế tập đoàn Minh thị, Minh Tư Dữ hoàn mỹ, lạnh lùng và cao quý, tựa đóa tuyết liên nở rộ trên đỉnh băng sơn, đẹp đẽ, thanh khiết, nhưng vĩnh viễn không thể chạm tới.
Thế nhưng cô lại mang trong mình hai bí mật.
Một là mắc căn bệnh quái lạ, sinh mệnh ngắn ngủi, chẳng còn sống được bao lâu.
Hai là mắc chứng “khát khao lông nhung”, nếu không được chạm vào, sẽ chết.
Thông qua lời giới thiệu của bạn bè, Minh Tư Dữ gặp Alpha Liễu Nhiên - mẫu thí nghiệm dung hợp gen sói băng.
Trong tầng hầm âm u, Liễu Nhiên mọc đôi tai sói mềm mại, chiếc đuôi xù mượt mà. Thế nhưng tứ chi cô bị xiềng xích quấn chặt, kìm mõm kim loại lóe lên ánh lạnh trắng ghê người. Ánh mắt nhìn về phía Minh Tư Dữ tràn ngập cảnh giác cùng dữ tợn.
Minh Tư Dữ cúi người xuống, những đầu ngón tay tái nhợt thon dài khẽ lướt qua vết máu khô bám trên kìm mõm.
“Tôi đã mua em. Từ hôm nay, em là của tôi. Chỉ được trung thành với một mình tôi, hiểu chưa?”
Câu trả lời của Liễu Nhiên là một cái nhe nanh đầy hung hăng.
*
Ngày đầu tiên đưa Liễu Nhiên về nhà, vì không cho Minh Tư Dữ chạm vào tai mình, cô bị nhẫn tâm nhốt xuống tầng hầm.
Ngày thứ hai, Liễu Nhiên vẫn kiên quyết không cho sờ tai. Còn Minh Tư Dữ lúc này đã khát khao lông nhung đến phát điên, liền trói cô trên giường, gương mặt lạnh như băng, mặc sức vuốt ve.
Ngày thứ ba, Liễu Nhiên ôm chặt chiếc đuôi của mình, bật khóc kêu lên: “Đuôi... đuôi thật sự không được đâu!”
Đáp lại, Minh Tư Dữ tàn nhẫn dùng roi da mềm trói chặt cổ tay cô.
Nửa năm sau khi đưa Liễu Nhiên về nhà, Minh Tư Dữ tháo chiếc kìm mõm khỏi mặt cô. Những chiếc răng nhọn cọ xát lên tuyến thể mềm mại, hương vị tràn ngập khoang miệng. Chiếc đuôi sói quấn chặt lấy vòng eo Omega dưới thân.
Liễu Nhiên vừa bị mùi tin tức tố trêu chọc đến rơi nước mắt, vừa ghé sát tai Omega, nghiến răng thì thầm: “Tôi ghét chị. Tôi sẽ không đánh dấu chị đâu.”
Minh Tư Dữ khẽ bật cười, cắn nhẹ lên tai sói: “Em là của tôi, Tiểu Nhiên. Dù có ghét tôi đến đâu, em vẫn là của tôi.”
Một năm sau ngày đưa Liễu Nhiên về nhà, Minh Tư Dữ quyết định thả cô rời đi.
Tưởng rằng Liễu Nhiên sẽ không ngoảnh đầu lại mà bỏ đi, nào ngờ tại chính lễ tang của mình, Minh Tư Dữ lại nhìn thấy cô quỳ trước phần mộ, khóc đến mức chóp tai cũng run rẩy.
*
Người mà Liễu Nhiên ghét nhất, chính là Minh Tư Dữ.
Cô mất trọn một năm trời mới chấp nhận rằng mình là “sói nhỏ” của Minh Tư Dữ.
Vậy mà khi cuối cùng đã sẵn lòng chủ động giao đôi tai và chiếc đuôi cho đối phương vuốt ve, cô lại nhận được tin người ấy đã qua đời.
Đến lúc này, Liễu Nhiên mới nhận ra - người mình căm ghét nhất, cũng chính là người mình yêu thương nhất.
Vì thế, khi một lần nữa trông thấy bóng dáng Minh Tư Dữ tại triển lãm tranh, Liễu Nhiên lập tức bước tới, không do dự ôm chặt lấy cô.
Ai ngờ đối phương lại nỡ giả vờ như không quen biết.
Liễu Nhiên đành phải chủ động dụi vào lòng Minh Tư Dữ, nhỏ giọng cầu xin: “Chị ơi... em là của chị, đừng rời bỏ em... tai và đuôi đều cho chị sờ, chỉ cho mình chị thôi...”
Cuối cùng, cô vẫn trở thành “lông mềm mềm” của riêng Minh Tư Dữ.
Hướng dẫn đọc:
1. Quan hệ tình cảm: A yếu – O mạnh.
2. Bối cảnh hiện đại giả tưởng, pha trộn yếu tố tương lai.
3. O không phải kiểu người tốt theo nghĩa truyền thống.
4. Văn phong ngược tâm, máu chó ngập đầu, hành qua hành lại, mỗi người một lượt.