Chương 2

Giống như một cái củ cải đang tự trồng mình xuống đất.

Củ cải đang suy nghĩ về một vấn đề nghiêm trọng liên quan đến sống chết.

Bọn họ nói tiếng Nhật?

Lâm Nại Nại, một học sinh cấp hai mới xuyên không từ Thiên Triều. Khuôn mặt nhỏ không thể hiện cảm xúc nhưng nội tâm cô đang có sóng to gió lớn.

Hơn nữa tại sao cô lại nghe hiểu được tiếng Nhật?

Thì ra thân xác mà Lâm Nại Nại xuyên vào tên là Nanako.

Cô ngồi trên bồn hoa trước cửa khu chung cư, ngơ ngác nhìn nhóm điều tra viên đang qua lại trước mắt.

Trên người cô khoác một chiếc chăn lông, trong tay là một túi sữa tươi ấm áp do một cô cảnh sát chạy đến cửa hàng tiện lợi gần đó mua cho cô.

Xung quanh là những người từ phòng pháp y và bộ phận điều tra được cô cảnh sát gọi đến đang vội vã, mang theo những túi lớn nhỏ ra vào hành lang chật hẹp của khu chung cư.

Dường như đây là một vụ án rất rắc rối, đến mức không ai rảnh rỗi để bận tâm đến cô bé con này. Ngay cả cô cảnh sát đã mua sữa và chăn cho cô cũng bị gọi đi làm việc trở lại.

Chỉ còn lại Nanako 6 tuổi một mình ngồi đó, ngơ ngẩn, trông vừa ngoan ngoãn lại vừa giống một đứa trẻ ngốc nghếch, không hề nhúc nhích. Túi sữa trong tay đã nguội lạnh, cô cũng chưa mở ra uống một ngụm nào.

Nanako mặt không biểu cảm nhìn tất cả những gì đang diễn ra trước mắt, không có bất kỳ hành động nào, nhưng tai cô đang cố gắng thu thập tất cả những từ ngữ mà cô có thể nghe được.

Cướp bóc.

Ngân hàng.

Một trăm triệu yên Nhật.

Nội chiến.

Đồng phạm gϊếŧ nhau.

Có lẽ vì một số từ ngữ quá khó hiểu đối với một đứa trẻ, Nanako không thể hiểu hết.

Cô cảm thấy mình như đang làm bài thi nghe tiếng Anh, cần phải khó khăn phân biệt những từ đã học từ một chuỗi từ ngữ hỗn loạn. Sau đó lại đoán mò để điền vào những chỗ không nghe rõ, mới có thể hiểu được những câu rời rạc này.

Việc nói cũng tương tự, cô chỉ có thể nói từng từ một, hoàn toàn không biết ngữ pháp như thế nào. Phát âm cũng ngọng nghịu như một đứa trẻ mới tập nói, mơ hồ và kỳ quặc.

Vì vậy khi bị hỏi, cô chỉ có thể ngậm miệng, phần nghe nếu hiểu thì gật đầu hoặc lắc đầu, phần không hiểu thì không nói một lời, chỉ đứng ngây ra đó.

Các cảnh sát chỉ nghĩ cô bé bị dọa đến ngẩn người, không làm khó cô trả lời nữa, bảo cô ở ngoài khu chung cư bình tĩnh lại.

Dù sao cũng là một đứa trẻ vừa mới mất cha.