“Không phải!” Ranpo khó chịu hét lên phản bác: “Không phải nhặt ngoài đường! Là con bé tự muốn tôi làm ba nó đấy chứ!” Nói đoạn, anh lắc lắc đứa con gái hờ trên tay: “Nanako, mau gọi ba đi!”
Nanako mở to đôi mắt đen láy không chút ánh sáng, trông chẳng khác gì một con búp bê vô hồn. Cô bé ngoan ngoãn cất tiếng:
“Ba ạ.”
Chàng thiếu niên tóc đen vênh váo đón nhận tiếng “ba” đó. Gương mặt vẫn còn nét trẻ con của anh hiện rõ vẻ tự hào mà cảnh sát Yasui không thể nào thấu nổi... thậm chí là còn có chút đắc ý thái quá.
Khi Ranpo thả Nanako xuống, đôi chân cuối cùng cũng chạm đất khiến cô bé thầm thở phào nhẹ nhõm. Bị Ranpo bế, cô cứ có cảm giác mình sắp bị anh làm bay ra ngoài đến nơi. Một tay ôm hộp bánh kem vừa mua ở quán cà phê, tay kia túm chặt vạt áo choàng của Ranpo, Nanako nép bên cạnh anh, nghe anh cùng Kunikida và chú cảnh sát lạ mặt thảo luận về vụ án.
Dù Nanako đã cố gắng hết sức để lắng nghe, nhưng những thuật ngữ chuyên môn phức tạp đó vẫn thật khó hiểu, thậm chí còn khó nhằn hơn cả bài thi nghe tiếng Anh cấp độ cao. Cô bé chỉ loáng thoáng hiểu được đây là một vụ gϊếŧ người, có người chết, hiện trường ở một cửa hàng trang sức gần đây đã bị phong tỏa. Dường như còn có cả bom nữa từ “Bakudan” (bom) nghe có vẻ rất quen thuộc.
Việc một công ty thám tử tư nhân can thiệp vào án mạng khiến Nanako thấy thật khó tin, cứ như tình tiết trong truyện vậy. Đặc biệt là cái hội “thám tử” này: một người trông đơn thuần dễ lừa, một người trông đầy mùi học sinh... Chẳng ai dám viết như thế cả, nghe cứ như thiết lập của một nhóm tấu hài thiếu niên. Nhưng đây là Nhật Bản, Nanako tự trấn tĩnh lại; không thể dùng tư duy thông thường để đánh giá đất nước mà từ trẻ mẫu giáo đến học sinh trung học đều có thể cứu thế giới này được.
“Giờ chúng ta đến hiện trường chứ?” Cảnh sát Yasui hỏi sau khi bàn giao xong vụ việc.
“Đi thôi.” Ranpo đáp giọng nhẹ tênh, rồi cúi xuống nhìn Nanako đang túm chặt áo mình: “Có muốn đi cùng ba vào xem tử thi không?”
“Shi-tai” (Tử thi).
Nanako đoán được từ này nghĩa là gì. Cô bé đang mải mê dịch từng từ của Ranpo sang tiếng mẹ đẻ để hiểu cho rõ thì cảnh sát Yasui đã xua tay như đuổi một chú cún con.
“Trẻ con xem xác chết cái gì, đi ra chỗ khác.” Ông nhíu mày đầy nghiêm khắc: “Tôi sẽ bảo cấp dưới trông con bé cho. Đừng có tùy tiện dắt trẻ con vào hiện trường vụ án.”
“Xì, con bé có biết sợ là gì đâu.”
Ranpo càu nhàu một câu nhưng cũng chẳng mấy bận tâm. Anh lầm bầm mấy câu đại loại như
“chẳng đáng yêu gì cả”,
“dọa không nổi nó đâu”, nhưng cuối cùng cũng không ép cô bé vào theo.