Chương 14

Trẻ con 6 tuổi chạy đi mua đồ cũng là chuyện thường, hơn nữa Nanako cũng không phải trẻ con thật sự. Cô bé nắm chặt đồng xu, vừa định bước ra cửa thì Ranpo đột nhiên giơ tay nhéo cổ áo sau lưng cô bé.

“Khoan đã!” Ranpo kéo cô bé lại.

Mặc dù Nanako nhìn có vẻ lớn hơn tuổi thật và không hề đáng yêu, nhưng kiến thức xã hội mong manh của Ranpo cũng nói cho anh biết rằng trẻ con đi lạc là có thể xảy ra.

Vì vậy, anh lấy từ ngăn kéo ra một quyển vở trắng tinh, xé một tờ, cầm bút viết nguệch ngoạc hai hàng chữ, rồi dùng băng dính dán lên áo trước ngực Nanako.

Nanako cúi đầu nhìn mảnh giấy dán trên ngực với hàng chữ xiêu vẹo.

[Công ty Thám tử Vũ trang.]

[Nhặt được xin hãy trả lại.]

Hàng chữ tiếng Nhật bên dưới cô bé chỉ hiểu hai từ Kanji: “Nhặt” và “Trả”.

Dù những từ Hiragana khác không hiểu, cô bé cũng đoán được ý nghĩa đại khái là “Nhặt được xin vui lòng trả lại cho tôi.”

Đây là loại thẻ cho chó kiểu mới à?

Trên khuôn mặt nhỏ bé khô khan, không chút cảm xúc của cô bé, thoáng hiện vẻ mơ hồ.

Ranpo rất đắc ý ngắm nhìn tác phẩm vĩ đại của mình, cảm thấy mình quả nhiên là một thiên tài thám tử với trí tuệ siêu phàm.

Cuối cùng, anh vỗ vào thân hình gầy gò của Nanako và nói: “Được rồi, ra ngoài đi! Muốn bánh kem sô-cô-la. Mua xong phải quay lại ngay. Trẻ con không được chạy lung tung, chạy lung tung là sẽ không tìm thấy ba ba đâu!”

Lúc này, anh lại rất tự nhiên đóng vai một người “ba ba”.

Nanako thầm niệm trong lòng “Không thể so đo với đồ ngốc” rồi nắm chặt đồng xu tròn trịa rồi bước ra cửa.

Tòa nhà gạch đỏ nơi Công ty Thám tử tọa lạc có vẻ đã có tuổi, thang máy bên trong cũng mang phong cách cổ điển. Bảng hiển thị tầng không phải màn hình số mà là một mặt đồng hồ kim quay khảm trên vách thang máy.

Nanako bước vào thang máy, giơ tay ấn số [1]. Thang máy chậm rãi đóng cửa, rồi chậm rãi đi xuống. Kim đồng hồ trên tường cũng chậm rãi quay ngược từ [4] về [1].

Đing một tiếng.

Thang máy đến tầng một, từ từ mở cửa.

Nanako thích chiếc thang máy chậm rãi này, cảm giác chậm chạp mang lại sự an toàn hơn. Cô bé bước ra, đi về phía ngoài tòa nhà văn phòng, đứng ở hành lang nhô đầu ra nhìn quanh. Rất nhanh, cô bé thấy cửa hàng cà phê, cách lối ra tòa nhà vài bước chân về phía bên phải. Mái hiên cửa hàng treo một tấm biển sắt sơn đỏ, khẽ đung đưa theo gió. Cánh cửa gỗ khung kính lớn trông rất giống phong cách điền viên Anh Quốc, yên bình và thoải mái.