Khương Mãn khẽ cười.
Nàng đứng trên vị trí nổi bật nhất nơi tường thành, nhìn gã từ trên cao xuống.
Tà áo đầy máu phủ đầy ánh chiều tà vàng óng, tung bay phấp phới như sắp tan vào ánh chiều tà rực rỡ cuối trời.
Lạc Cảnh nhìn nàng, chợt nhận ra điều nào đó, cả người khựng lại.
Giây tiếp theo, Khương Mãn quay người về phía dưới thành, đón gió cất cao giọng.
“Ngũ Hoàng tử Lạc Cảnh, cấu kết với địch Nam Hoạt, phản quốc mưu quyền, đổ tội cho người thân, gây vạ cho người dân, âm mưu cướp ngôi Thiên tử.”
“Hôm nay ta to gan… Dùng cái mạng mỏng của mình, cúng bái những bá tánh đã bỏ mình vì đại nạn này, mong Nam An Vương đừng vì tình thân mà mềm lòng, công khai tội chứng của Lạc Cảnh, trả lại thái bình cho Hy Quốc.”
Giọng nàng khàn khàn, đến cuối đã run lên.
Nói xong, nàng nhìn về phía Tây Nam, cúi người thật sâu.
Thị vệ cầm đao sắc bén bước lên.
Trên ánh đao chớp nhoáng, nàng nhìn về phía bóng người đứng dưới thành lần cuối.
Y cưỡi chiến mã bọc giáp sắt bạc, ánh chiều tà phía sau y bùng cháy như ngọn lửa lan khắp trời, khiến trái tim trong l*иg ngực nàng như muốn bốc cháy, thế gian trong mắt nàng chỉ còn lại mỗi y.
Nàng chợt không thể phân biệt được rốt cuộc người kia là Lạc Trường An mang dã tâm đã được bộc lộ sau lớp ngụy trang… Hay là thiếu niên từng đứng dưới thành đón nàng ngày nào.
Đau đớn dày xéo đến tận cùng xương cốt, máu nóng thấm đẫm vạt áo, nhuộm đỏ bộ quần áo trắng của nàng.
“Tiểu Mãn, Tiểu Mãn!”
Trước mắt nàng nhanh chóng bị bao phủ bởi một tầng màu máu, bên tai là tiếng gió, dường như trong làn gió có người đang gọi nàng, từng tiếng, từng tiếng, vọng đến từ nơi xa xăm.
“Lạc Ninh…”
Lúc ngã xuống tường thành, một tiếng trả lời cũng vang lên cùng lúc.
Giọng nói nhẹ nhàng tan vào trong gió, lẫn vào tên của nàng.
Khi rơi vào vòng tay quen thuộc, Khương Mãn chẳng còn nhìn thấy rõ nữa.
Có thứ lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay, nàng chạm vào chiếc nhẫn ngọc bích quen thuộc trên ngón tay y rồi đưa ra mảnh lụa nàng đã giấu trong tay áo suốt bao lâu nay.
Trên tấm lụa ghi rõ tên tuổi những kẻ phản thần cấu kết với Nam Hoạt trong suốt một tháng mà nàng đã điều tra, còn nhân chứng quan trọng nhất là Khúc Tam Nương thì đã được nàng trộm long tráo phượng và đã trốn khỏi Hoàng cung vào đêm qua.
Đầu ngón tay cùng mảnh lụa bị nắm chặt trong lòng bàn tay quen thuộc, toàn bộ sức lực trên người Khương Mãn lập tức bị rút sạch.