Phía sau bình phong dài là một tấm rèm sa mỏng.
Những năm gần đây, Thái Hậu lâm bệnh nên miễn lễ thỉnh an buổi sáng trong cung. Ngày thường bà ấy cũng rất ít khi ra khỏi cung Thọ An, hiện giờ đang nghỉ ngơi sau rèm trướng.
Khương Mãn đưa lễ vật mang theo cho Lý cô cô, đi đến trước rèm trướng, quỳ xuống vái chào: “Thần nữ Khương Mãn, đến từ Nguyên Lăng, bái kiến Thái Hậu, Thái Hậu vạn an.”
Rèm trướng khẽ động, bên trong truyền ra giọng nói dịu dàng: “Đứng lên đi.”
Lý cô cô tiến lên vén rèm trướng.
Khương Mãn chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu.
Thái Hậu đang tựa vào mép giường, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy thương tiếc.
Tinh thần của bà ấy quả thực không tốt, sắc mặt không chút huyết sắc, vừa nhìn đã biết là bệnh tật lâu ngày.
Đời trước, Khương Mãn chưa từng nhìn rõ dung mạo của vị Thái Hậu này.
Nàng và Lạc Trường An thành thân quá sớm, nhiều việc thế sự giao tế không cần tự mình làm, việc lớn việc nhỏ đều không cần bận tâm. Mấy lần diện kiến Hoàng thượng, khi nhắc đến Thái Hậu đều chỉ là vài câu hỏi thăm sức khỏe. Sau khi thành thân nàng cùng Lạc Trường An đến cung Thọ An bái kiến, cũng vì Thái Hậu nghỉ ngơi vì bệnh mà không được gặp.
Hiện tại được nhìn gần, mới biết bà ấy vốn có một gương mặt dịu dàng như vậy.
“Đến đây để ai gia nhìn xem.”
Thái Hậu vẫy tay gọi nàng lại, ánh mắt từ ái: “Quả nhiên là con của Tiểu Nhiễm, cực kỳ giống Tiểu Nhiễm.”
“Nhiễm” là tên của mẫu thân Khương Mãn.
“Sức khỏe Thái Hậu nương nương thế nào ạ?”
Khương Mãn khụy gối quỳ bên giường, khóe mắt đuôi mày đều nhuộm vẻ ngoan ngoan: “Mẫu thân và tổ mẫu đều nhớ Thái Hậu nương nương. Thần nữ đã hỏi thăm sở thích của nương nương từ họ, mang đến một vài món đồ chơi nhỏ thú vị cho nương nương từ Nguyên Lăng.”
“Thấy con, sức khỏe của ai gia tốt hơn nhiều.”
Thái Hậu cong mắt, có lẽ là vì cười nên sắc mặt có vẻ tốt hơn một chút: “Làm khó cho con còn nhớ đến ai gia, thật là có lòng, ai gia... Nên tặng con thứ gì làm quà gặp mặt đây?”
Khương Mãn ngước mặt lên nhìn bà ấy cười, hỏi câu đã chuẩn bị sẵn trong đầu: “Thần nữ ở Nguyên Lăng thường nghe tổ mẫu nhắc đến Thái Hậu nương nương, nay gặp được nương nương cũng giống như gặp lại tổ mẫu. Thần nữ không cần gì cả, chỉ muốn thay tổ mẫu hỏi nương nương một câu, đời này còn có thể về Trường Đê một lần không?”
Lời vừa dứt, chuỗi hạt gỗ trong tay Thái Hậu khẽ run lên.