Ngụy Trừng mở miệng trước: “A… Ngươi cũng đến rồi.”
Nguyễn Triều nghiêng đầu nhìn hắn ta, sau đó cung kính khom người với Lạc Trường An.
Lạc Trường An hỏi: “Nàng ấy về rồi?”
Nguyễn Triều gật đầu.
Nhận được câu trả lời, Lạc Trường An tiếp tục nói với Ngụy Trừng: “Đi theo người mua hoa, xem tốc độ thay thế người chết lần này nhanh được bao nhiêu.”
Ngụy Trừng đáp “Rõ”, sau đó tiến vài bước tới gần Nguyễn Triều, thấp giọng hỏi: “Ai về thế? Hôm nay điện hạ làm sao vậy? Trông có vẻ không yên lòng lắm?”
Nguyễn Triều đang lấy tay áo lau kiếm, nghe vậy thì ngẩng đầu, nhỏ giọng chỉ vào bộ quần áo không giống bình thường của Lạc Trường An rồi lại chỉ ra ngoài tường viện.
Ngụy Trừng ngầm hiểu, thở dài một tiếng: “Thì ra là như vậy… Bảo sao hôm nay trước khi ra ngoài, điện hạ lại lựa quần áo rất lâu. Điện hạ vừa gặp đã nhớ thương Khương cô nương, sau này phải làm sao đây?”
Nguyễn Triều ném một ánh nhìn khâm phục cho hắn ta, cúi đầu vuốt tua kiếm, làm như không nghe thấy chữ gì.
Giọng Lạc Trường An từ phía trước vọng tới: “Ngụy Trừng, hôm qua Chu Từ nói với ta rằng nàng ta cần người, nói rằng Ám Bộ không đủ nhân lực, đang thiếu một người giỏi thám thính tin tức, chi bằng ta điều ngươi đến chỗ nàng ta rèn luyện vài ngày nhé?”
“Chu ty sứ? Nàng ta từ Thái Khang về rồi à?”
Ngụy Trừng tiện miệng hỏi thăm một câu, lại nói chắc như đinh đóng cột: “Đa tạ điện hạ nâng đỡ, người Chu ty sứ dẫn dắt đều là những người xuất sắc hàng đầu, thuộc hạ tự biết mình còn thiếu năng lực, tuyệt đối không dám đi gây phiền phức cho Chu ty sứ.”
“Ta thấy ngươi thông minh hơn người, vừa hay đến chỗ nàng ta bổ sung vào chỗ trống.”
Lạc Trường An liếc nhìn hắn ta: “Cũng có thể tăng chút bổng lộc cho ngươi.”
“Thuộc hạ biết sai rồi, việc nhỏ như bổng lộc này sao có thể làm phiền Chu ty sứ được chứ.”
Ngụy Trừng liên tục xin tha, hắn ta định xin Nguyễn Triều giúp đỡ: “Nguyễn Triều, ngươi nói xem, có đúng không?”
Nguyễn Triều coi như việc không liên quan đến mình, chuyên tâm dùng tay áo lau kiếm.
Gió đêm rất nhẹ, đình viện cực kỳ yên tĩnh, Ngụy Trừng bẩm báo tin tức rồi rời đi, Nguyễn Triều cũng trở về Minh Chính Ty.
Lạc Trường An ngồi trước cửa sổ, nhẹ nhàng vuốt ve bạch ngọc trong lòng bàn tay.
Đó là một chiếc khóa trường mệnh nhỏ xinh bằng ngọc, sợi chỉ đỏ kéo dài từ đuôi đan thành dây tua, quấn quanh ngón tay và cổ tay y.
Sợi tơ đỏ được đan rất tinh xảo, vừa nhìn là biết do người nào làm ra, trước đây ở vương phủ, Lạc Trường An từng thấy Khương Mãn thử rất nhiều loại dây khác nhau, từ không quen đến thuần thục, nàng học rất nhanh… Thật ra nàng học cái gì cũng nhanh, chỉ cần nàng muốn mà thôi.