Hoàng thượng hỏi: "Đã bắt được người chưa? Đã thẩm vấn chưa?"
Lạc Trường An lắc đầu: "Chậm một bước."
Hoàng thượng vẫy tay ra đấu cho y ngồi xuống nói chuyện.
Lạc Trường An bèn đi đến, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ mà Khương Mãn vừa ngồi.
Trước mắt vẫn còn đặt chén trà đã cạn.
"Ông chủ Giả thân là thương gia, quả thật có những việc làm vô lương tâm như cắt xén tiền công của người làm, lừa gạt dân chúng, nhưng chuyện dám tự ý chế tạo binh giáp này, chắc chắn có người khác chỉ thị ở phía sau. Thần đã phái người bí mật điều tra, tránh việc đánh rắn động cỏ."
Lạc Trường An liếc nhìn chén trà, từ tốn nói: "Theo như thần điều tra, ngoại trừ cửa tiệm nhà mình, ông chủ Giả còn lui tới Khởi Xuân Các nhiều lần, mỗi lần đến đều là để gặp Hồng Tiêu nương tử."
Hoàng thượng uống một ngụm trà, ra dấu cho y nói tiếp.
Lạc Trường An tiếp tục nói: "Hồng Tiêu nương tử giỏi chơi tỳ bà, luôn được chọn là Hoa khôi nương tử của Khởi Xuân Các trong suốt nhiều năm liên tiếp, phải nói là ông chủ Giả đã góp công không nhỏ. Hơn nữa khi nàng ta được chọn làm Hoa khôi đã dâng lên ngàn vàng, trên danh nghĩa là để trang trí xe cho nàng ta."
"Nhưng nay khi Hồng Tiêu nương tử diễu hành ném hoa, ông chủ Giả lại không tới, thế mà lại vội vàng ra khỏi thành vào giữa trưa."
"Thần vốn định tự mình đi điều tra, nhưng chợt nhận được tin tức, khi xe ngựa của Khương Mãn vào kinh thì bị thích khách mai phục ở ngoại ô."
Hoàng thượng đặt chén trà xuống: "Cô cũng có nghe nói, mà nhắc đến thì cô cũng có chút tò mò. Cô nương Khương gia từ Nguyên Lăng tới, vốn phải đi quan đạo ở phía Tây của thành, sao lại đi ở vùng ngoại ô phía Bắc?"
"Trời mưa nên phu xe của nàng ấy đi nhầm đường."
Lạc Trường An nhẹ nhàng miết chén trà, dẫn câu chuyện trở lại: "Người biết Khương Mãn nhập kinh không ít, nhưng người biết lộ trình của nàng lại không nhiều. Khi thần xử lý thích khách xong, có người đến báo rằng, ông chủ Giả đã trúng độc chết tại một quán trà ở ngoại thành."
"Thần vội vàng chạy đến nhưng đã quá muộn. Khách uống trà đã chạy tứ tán, ông chủ quán trà cũng đã tắt thở."
"Đây là nhử địch ra xa căn cứ."
Hoàng thượng khẽ nheo mắt, hỏi: "Vậy con có dự định gì?"
Lạc Trường An nắm lấy chén trà: "Chỉ khi được quý nhân mời đến yến tiệc, các nương tử trong Khởi Xuân Các mới được phép ra ngoài. Riêng Hồng Tiêu nương tử là Hoa khôi nên được phép ra ngoài nửa ngày vào mỗi tháng, đến chùa Tĩnh Pháp ở ngoại ô Kinh Thành để cầu phúc tụng kinh."