Chương 19

Mũi tên sắc bén, bóng loáng, lông mũi tên được làm bằng lông chim ưng.

Nàng chưa bao giờ xem qua những thứ này, nhất thời không phân biệt được là ai sử dụng mũi tên này.

Ngay khi nàng đang suy nghĩ, bên ngoài chợt vang lên tiếng tỳ nữ thông báo.

“Tiểu thư, người trong cung tới.”

Khương Mãn cất kỹ mũi tên, đứng dậy đi gặp.

Trong chính đường có một thái giám trẻ tuổi, là Dương tổng quản đi theo bên cạnh Hoàng thượng, Khương Mãn từng gặp gã rồi.

Hoàng thượng phái gã đến, không để truyền chỉ, nếu không vì thưởng phạt thì tám chín phần là mời nàng vào cung.

Dương tổng quản thấy nàng đến, gã khom lưng: “Khương tiểu thư.”

Một ý nghĩ nảy lên trong lòng Khương Mãn, nàng thi lễ đáp lại.

Dương tổng quản nói: “Khương tiểu thư, Thánh thượng lo lắng cho cô nương, nghe nói người đã đến Yên Kinh nên mời người vào cung để gặp mặt.”

Quả thật là đến để mời nàng vào cung.

Khương Mãn đáp lại, xách áo choàng lên xe ngựa theo thói quen.



Đường vào cung vẫn là con đường quen thuộc như cũ, mặt trời lặn phía Tây, bóng thành cung nghiêng xuống, ngõ dài tối tăm.

Hoàng thượng triệu kiến ngoại thần phần lớn ở điện Phụng Nguyên, nhưng Khương Mãn không gặp ông ấy ở điện Phụng Nguyên, mà lại được Dương tổng quản đưa tới Thanh Huy Các cách Ngự Thư Phòng không xa.

Thanh Huy Các là nơi rất thích hợp để uống trà nói chuyện phiếm, lúc Khương Mãn bước vào, Hoàng thượng đang ngồi đọc sách trước bình phong.

Trong phòng đốt hương, trên bàn trà có một ngọn đèn nhỏ, ánh đèn lay động, khắc họa bóng người trên bức bình phong dài.

Khương Mãn quỳ xuống, thi lễ với Hoàng thượng.

“Thần nữ Khương Mãn, bái kiến Hoàng thượng.”

Hoàng thượng nghe thấy thì đặt quyển sách xuống.

Giọng ông ấy rất nhẹ nhàng, hỏi: “Là tiểu cô nương Khương gia đấy à?”

Khương Mãn cung kính đáp: “Vâng.”

Hoàng thượng nói: “Đứng lên đi, không cần khách sáo với cô.”

Không đợi Khương Mãn đứng dậy, Hoàng thượng lại nói tiếp: “Lại đây, để cô nhìn ngươi một cái.”

Khương Mãn đứng dậy tiến tới.

Sắc trời đã tối, ngọn đèn trước bàn rất sáng, Hoàng thượng ngồi trên ghế nhỏ bên cạnh bàn trà, trong tay cầm một chuỗi vòng tay bằng gỗ Đàn Hương màu đỏ như máu, cổ tay đè lên quyển sách vừa rồi chưa đọc xong.

Con nối dõi của Tiên đế không nhiều, chỉ có hai trai hai gái, sau này có một bé trai chết non nên vô cùng thương yêu những đứa con còn lại.

Hoàng thượng lớn lên trong sự thương yêu của Tiên đế, đến tuổi trưởng thành được phong làm Thái tử, từ nhỏ ông ấy đã thông minh sáng suốt, nhưng vì sức khỏe không tốt nên cứ thích ru rú trong nhà, rất ít lộ diện trước mặt người khác, cho đến sau khi đăng cơ thì sức khỏe mới dần dần tốt lên.