Chương 14

Máu lẫn với nước mưa thấm vào thùng xe. Khương Mãn cố gắng đè nén nhịp thở dồn dập, cơ thể vẫn không thể ngừng run rẩy.

Nàng lùi lại vài bước nhưng lại bị sợi dây cương đứt làm vướng, bước chân loạng choạng trong giây lát.

Dưới xe ngựa, một bàn tay kịp thời đưa ra, đỡ lấy nàng.

Bàn tay lạnh lẽo, cổ tay vững vàng đỡ lấy nàng, các đốt ngón tay cũng siết chặt cổ tay nàng, cảm giác có chút cấn.

Khương Mãn nghiêng đầu, nhìn thấy bàn tay xương khớp rõ ràng kia, cũng nhìn thấy chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay y.

Lòng nàng chùng xuống, nhưng không thể không cụp mắt nhìn xuống.

Thiếu niên đứng dưới xe ngựa đang giương mắt nhìn nàng.

Không biết mưa đã tạnh từ khi nào, ánh sáng theo khe của lá cây lấm tấm rơi xuống, chiếu sáng đôi mắt nhạt màu kia.

Thiếu niên vẫn mang dáng vẻ dịu dàng như trước, mặc một bộ quần áo bằng gấm màu trắng như ánh trăng, bên eo đeo một miếng bạch ngọc trong suốt, tóc dài buộc cao. Dưới dải lụa rủ xuống một chiếc ngọc trụy nhỏ nhắn.

Ánh mắt năm xưa khiến người ta nhớ mãi. Đến tận bây giờ, Khương Mãn vẫn nhớ rõ, lần đầu tiên nàng gặp Lạc Trường An, y không mặc bộ quần áo này.

Trái lại quần áo bây giờ là... Sau khi nàng và Lạc Trường An thành thân, nàng đã khen y mặc bộ này rất đẹp.

Bao gồm cả chiếc nhẫn ngọc trên tay Lạc Trường An, trước đây trừ lúc cưỡi ngựa bắn cung, chẳng mấy khi y đeo những trang sức này. Sau này vì nàng khen một câu rằng ngón tay y khi đeo chút trang sức trông rất đẹp, từ đó về sau, y thường đeo những chiếc nhẫn ngọc khác nhau trên tay.

Tuy đã giao đấu nhưng trên quần áo của y lại không có chút cát bụi, mái tóc dài buộc cao càng không tán loạn.

Khương Mãn nhìn y, ánh mắt va chạm với y. Đôi mắt y rất sáng, ánh sáng lay động rơi vào mắt y, giống như rơi vào một ao nước gợn sóng.

Đến khi Thanh Đại nhảy lên xe ngựa, đỡ lấy nàng ở phía bên kia, lực đạo nắm trên cổ tay mới buông lỏng.

Lạc Trường An đứng dưới xe, ánh mắt không rời khỏi nàng: "Nàng có bị thương không?"

Khương Mãn lùi lại nửa bước: "Ta không sao, đa tạ."

Lạc Trường An thu tay về: "Do ta đến muộn."

Lời vừa dứt, tim Khương Mãn giật thót.

Nàng vừa định mở miệng, lại nghe y cất giọng: "Có phải cô nương đến từ Nguyên Lăng không?"

Chuyện nào đến rồi cũng sẽ đến.

Khương Mãn gật đầu với y, giả vờ không biết: "Công tử là?"

Thấy nàng đáp lời, Lạc Trường An cong mắt cười: "Ta đến đón nàng, có lẽ nàng biết tên của ta là Lạc Ninh."