“Đới Giai nói quán này ngon lắm.”
Phí Thế Kiệt lại hỏi: “Cậu chỉ ăn cơm trộn thôi à? Gọi thêm gà rán kiểu Hàn đi?”
Trần Khoát lắc đầu: “Kệ tôi, tôi không ăn.”
Phí Thế Kiệt lật thực đơn, bị món tokbokki đỏ au và canh bò cay hấp dẫn, do dự một lúc rồi gọi canh bò và gà rán.
Quán làm ăn rất tốt, nhân viên bận tối mắt, Trần Khoát đã bắt đầu hối hận vì vào đây. Anh chờ đến mất kiên nhẫn, chống tay lên trán, cúi mắt nhìn đồng hồ.
Rất tốt.
Từ lúc gọi món đến giờ đã tròn nửa tiếng.
Phí Thế Kiệt cũng đói đến mức ngực dán vào lưng, nhưng đây là quán do cậu ta chọn, có cứng miệng cũng phải gắng khen: “Con gái trong lớp đều thích đến đây ăn, chắc chắn không sai đâu. Biết đâu ăn một lần, lần sau mình lại đến nữa.”
Trần Khoát bình thản đáp: “Tôi sẽ không đến lần thứ hai.”
Thế thì đúng là chẳng nể mặt chút nào. Phí Thế Kiệt bực mình: “Lời đừng nói quá sớm.”
Có lẽ vì chờ quá lâu nên cả hai đều đói, lúc nhân viên mang đồ ăn lên, kỳ vọng lập tức được đẩy lêи đỉиɦ điểm. Phí Thế Kiệt húp một ngụm canh bò, vị giác lập tức bừng tỉnh, vừa nhai vừa lúng búng hỏi: “Thế nào?”
Trần Khoát trộn cơm, nếm thử một miếng, vẻ mặt không thay đổi: “Bình thường.”
Bọn họ đã tốn quá nhiều thời gian cho bữa ăn, nên chỉ kịp vội vã đến hiệu sách mua sách tham khảo, điểm dừng cuối mới là quán đồ uống. Ở đây có đủ các loại nước, cà phê phủ kem tuyết là món giới hạn mùa hè nên vẫn chưa ngừng bán. Phí Thế Kiệt tiêu hết tiền lẻ, trong ví chỉ còn mấy tờ một trăm.
Nhân viên phục vụ là một cô gái trẻ, có chút khó xử.
Cà phê chỉ sáu tệ, năm phút trước vừa nhận một tờ một trăm, giờ lại thêm một tờ nữa, cô ấy thật sự lo lát nữa sẽ không đủ tiền lẻ để trả.
“Để tôi.”
Trần Khoát đưa tiền lẻ, nhân viên lập tức nhận lấy, đóng gói cà phê rồi đưa cho anh.
Cả hai băng qua vạch sang đường, đi về phía trường. Phí Thế Kiệt đã uống hết sạch canh bò cay, vừa mặn vừa cay, khát khô cả miệng. Chưa kịp đến tòa học đường, cậu ta đổi ý, vỗ vai Trần Khoát: “Mặn chết bố rồi, tôi đi mua chai nước uống, cậu đi trước đi.”
Nói xong bèn chạy về phía siêu thị nhỏ, dáng người mập mạp nhưng di chuyển nhanh nhẹn linh hoạt.
Trần Khoát tất nhiên sẽ không đứng chờ tại chỗ, xách cà phê bước vào cầu thang. Xung quanh yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân của mình. Nếu không phải vì chờ quá lâu ở quán kia, giờ này anh hẳn đang nằm trong ký túc ngủ bù.
Bây giờ đã một giờ rưỡi, cũng chẳng cần quay lại ký túc nữa.
Lên lầu đi ngang qua mấy phòng học, lớp Ba lúc này cũng rất vắng. Qua cánh cửa sau mở rộng nhìn vào, chỉ có hai ba người, đều gục xuống bàn ngủ. Anh bước nhẹ, cố gắng không làm ảnh hưởng đến người khác.
Khi chỉ còn cách bàn học của Chương Vận Nghi một bước, một nam sinh lạ chẳng biết từ lúc nào đã bước vào, tay cầm một hộp thạch, đưa ra phía trước. Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Trần Khoát đã đặt ly cà phê phủ kem tuyết vừa mua lên bàn học chất đầy những cuốn vở đủ màu sắc.
Nam sinh kia lập tức sững lại.
Cậu ta biết đây là bàn của Chương Vận Nghi, hôm nay còn cố tình đến sớm chỉ để tặng cô chút đồ ăn vặt.
Thạch chẳng đáng bao nhiêu, nên cũng không cần để lại tên.
Nhưng bây giờ là tình huống gì đây?? Chưa nói đến chuyện cậu lớp trưởng lớp Ba này và Chương Vận Nghi có quan hệ gì, chỉ tính riêng về giá trị món quà thì cậu ta đã thua rồi.
Dù chỉ là mấy giây ngắn ngủi, não bộ đã hoạt động hết công suất. Trong khoảnh khắc lóe sáng ấy, cậu ta rụt tay lại, con người sao có thể lanh trí đến thế, cậu ta đặt hộp thạch lên bàn phía sau, rồi quay đầu chạy mất.
Chỉ còn Trần Khoát đứng ở lối đi, ánh mắt lướt qua hộp thạch hình trái tim, mơ hồ đoán được ngọn ngành câu chuyện, cảm thấy có chút khôi hài nên khẽ bật cười, rồi quay về chỗ ngồi của mình.
Cùng lúc đó...
Chương Vận Nghi hung hăng tắt chuông báo thức, lầu bầu chửi thầm rồi trèo xuống từ giường tầng trên. Cửa sổ và cửa phòng ký túc đều mở, gió ùa vào, lật tung sách vở trên bàn. Vài cô gái chen nhau rửa mặt ở bồn nước, ai nấy đều chưa ngủ đủ nhưng vẫn rửa ráy, mang giày với tốc độ nhanh nhất, không dám phí một giây.
Dù vội vã đến mấy, khi quay về lớp, Chương Vận Nghi vẫn còn đầy bực dọc. Chỉ đến khi thấy ly cà phê phủ kem tuyết gần tan trên bàn, cô lập tức đổi sắc mặt, khóe môi cong lên, vội vàng tìm ống hút trong túi đựng, chọc vào và cẩn thận uống một ngụm.
Ngọt lịm, phải tập trung hết vị giác nơi đầu lưỡi mới cảm nhận được chút xíu vị cà phê.
Nhưng thôi, có còn hơn không.
Cô nghiêng đầu nhìn sang, không thấy Phí Thế Kiệt đâu, chắc đợi đến giờ ra chơi sẽ hỏi giá rồi trả tiền.
Từ Thi Thi cũng đang uể oải, chống cằm lim dim ngủ.
“Áo... Áo...”
Bất chợt từ phía sau vang lên tiếng hét the thé như chuột đất, làm cả hai giật mình. Quay đầu lại, họ đối diện với gương mặt mừng rỡ đến gần như méo mó của Thẩm Minh Duệ.
Từ Thi Thi quát: “Bị bệnh hả ông tướng!”
Chương Vận Nghi cũng liếc cậu ta một cái.
Thẩm Minh Duệ hai tay nâng hộp thạch hình trái tim, giọng run run: “Ai tặng đây?”
Cậu ta đầy mong đợi nhìn về phía Chương Vận Nghi và Từ Thi Thi.
Dĩ nhiên, cậu ta không mong trái tim này là do một trong hai người tặng, mà chỉ hy vọng nhận được câu trả lời phủ định, ai bảo hai chị đại này lúc nào cũng mang bộ dạng “Dù đàn ông trên đời chết sạch cũng không thèm để mắt đến cậu ta”.
Chương Vận Nghi khẽ dịch ánh mắt, Từ Thi Thi lập tức chạm mắt với cô.
Ngay giây sau, Từ Thi Thi chỉ muốn bóp chết cô, phát điên nói: “Chương Vận Nghi, cậu nhìn tớ làm gì!!”