Chương 7

Nhưng chẳng có gì để giải thích cả.

Lâm Chiêu nhìn chằm chằm Cố Cẩm Trình, cho đến khi anh ta buông tay ra.

Lâm Chiêu để lại tin nhắn cuối cùng trong nhóm: [Đừng tin bất kỳ ai chủ động tiếp cận các cậu.]

Sau khi bổ sung đường, Lâm Chiêu cầm điện thoại bò ra ngoài, cô như một con mèo đã nâng tối đa kỹ năng ẩn nấp, men theo mép quầy lặng lẽ ra ngoài, dùng kế dương đông kích tây để dụ phần lớn zombie đi, số zombie còn lại thì tìm cách dùng vật cản để ngăn cách, thuận lợi chạy về phía lối thoát hiểm.

Trong chớp mắt, Lâm Chiêu đã ở một khoảng cách mà họ hoàn toàn không dám đến gần.

Cố Cẩm Trình vẫn còn ngây người.

Cố Khanh Khanh cũng vậy.

Trữ Du véo mình một cái, cất chai nước và kẹo mà Lâm Chiêu để lại, tiếp tục thảo luận trong nhóm về cách thoát khỏi thư viện, cô ấy là người bình thường, vẫn muốn sống, đương nhiên biết không thể điên theo Lâm Chiêu.

Âu Giai Di chụp liên tiếp mấy tấm ảnh bóng lưng của Lâm Chiêu khi hành động dứt khoát, vẻ mặt đăm chiêu.

Học truyền thông, chính là thích những thứ kỳ lạ.

Trong lối thoát hiểm có người, hai sinh viên nam trông nhếch nhác đang dìu nhau đi xuống, họ nói với Lâm Chiêu rằng tầng hai đầy zombie, phòng tự học số 2 còn bị sập, đi đến đó chỉ có con đường chết.

Lâm Chiêu không để ý, đi xuyên qua hai người họ, nhanh chóng đi lên.

Cây lau nhà được cài vào tay vịn của cánh cửa sắt cầu thang.

Lâm Chiêu kéo ra một khe hở để nhìn ra ngoài.

Không ngoài dự đoán, cô đối mặt với một con zombie.

Cánh tay nhuốm máu đột ngột vươn tới, vặn vẹo thành một tư thế phi nhân, nó rất nhanh, nhưng Lâm Chiêu còn nhanh hơn, cô cầm cây bút máy đâm vào mắt nó, một nhát, rồi lại một nhát, sau khi phá hủy não, con zombie như một con búp bê bị tháo pin, đổ rầm xuống.

Cô lợi dụng khe cửa để gϊếŧ từng con một, gϊếŧ được năm con thì cuối cùng cũng mở được cửa.

Con đường dẫn đến phòng tự học số 2, cô không thể nào quên.

Trong mơ, cô đã đi qua nó vô số lần.

Đoạn đường cuối cùng cực kỳ khó khăn, Lâm Chiêu suýt bị cắn, phải vác theo chiếc ghế mới mở được một con đường máu, cô tông vào cánh cửa phụ mà trước đây đã dùng để thoát thân, quay trở lại căn phòng đó, quay trở lại căn phòng mà dù thế nào cũng không chịu phai màu.

Hộp đèn trắng trên trần nhà kêu xì xèo.

Chớp tắt, chớp tắt rồi lại chớp tắt.

Cô đóng cửa lại, đẩy tủ tài liệu ra chặn, cánh cửa này bị chặn rồi thì không còn cửa nào để ra ngoài, cô tương đương với việc bước vào một ngôi mộ, tự tay niêm phong cửa mộ của mình.