Chương 3

Quầy lễ tân tầng một.

Vài sinh viên đang trốn dưới gầm bàn, thứ duy nhất che chắn cho họ ở phía trước là nửa thân dưới còn sót lại của chú bảo vệ. Nhờ có cái xác hỗn độn này, mùi của người sống đã được che giấu rất tốt.

Máu tươi vẫn đang rỉ xuống qua những kẽ hở.

Mấy người nhìn nhau, mặt mày ai nấy đều tái mét, cơ thể không ngừng run rẩy dù chính họ cũng không nhận ra.

Cô gái tóc hồng hít sâu hai hơi, khóe môi giật giật định lên tiếng, thì chàng trai ngồi đối diện đã vội ra hiệu “suỵt” rồi đưa cho cô một cây bút và một mẩu giấy.

Cô gái tóc hồng ngẩn người, rồi vội vàng viết nguệch ngoạc lên giấy: [Đám xác sống ra ngoài hết rồi, giờ chúng ta phải làm sao?]

Chàng trai viết liền mạch bên dưới: [Đợi chút nữa, Lâm Chiêu còn chưa tỉnh. Bên trong vẫn còn khá nhiều xác sống.]

Từ một góc khuất, một bàn tay trắng nõn thò ra. Bàn tay ấy đang cầm một chiếc điện thoại, màn hình hiển thị dòng chữ in đậm trong phần ghi chú: [Sao mọi người không dùng điện thoại để nhắn tin, mạng của trường vẫn chưa sập mà.]

Chủ nhân của bàn tay này chính là Lâm Chiêu.

Trên đường chạy trốn, vì quá hoảng loạn cộng thêm chứng hạ đường huyết tái phát, cô đã ngất xỉu trước khi kịp trốn vào gầm bàn. Mấy người kia đã phải hợp sức mới kéo được cô vào đây.

Bây giờ cô đã tỉnh lại, vẫn là Lâm Chiêu, nhưng thần thái và giọng điệu lại như thể đã biến thành một người hoàn toàn khác. Một Lâm Chiêu vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Nghe vậy, mấy người kia khựng lại một chút, rồi lần lượt rút điện thoại ra.

Mạng wifi của trường mà ngày thường họ vẫn chê là chậm như rùa, giờ đây lại dùng được thật, có lẽ là do số lượng người sử dụng đã giảm đi đáng kể.

Dữ liệu di động vẫn không có tín hiệu. Cuộc gọi cũng không thể thực hiện được.

Mọi người đều tắt âm thanh và chế độ rung, rồi lập một nhóm chat nhỏ ngay tại chỗ. Tên nhóm được lấy cảm hứng từ tác phẩm của nhà văn Dư Hoa, gọi là [Sống].

Mọi người không hẹn mà cùng đổi biệt danh thành tên thật, dùng ánh mắt ra hiệu cho nhau biết tên nào là của mình, rồi tự giới thiệu ngắn gọn trong nhóm.

Anh chàng điển trai với mái tóc được cắt tỉa gọn gàng tên là Cố Cẩm Trình, chủ tịch hội sinh viên, một công tử nhà giàu nổi tiếng, học cùng khoa Thương mại với Lâm Chiêu. Ngồi bên cạnh đó, cô gái nhỏ nhắn sành điệu đang ôm chặt cánh tay anh ta là Cố Khanh Khanh, em gái ruột của anh ta, học khoa Nghệ thuật.

Bên cạnh hai người họ là Lâm Chiêu.