Chương 2

Cậu sinh viên cao lớn đứng ở hàng cuối cùng nhìn chằm chằm người nhϊếp ảnh gia đang co giật dưới đất một lúc, rồi nheo mắt nhìn về phía xa, miệng hơi hé ra, sau đó giật mạnh tay bạn học bên cạnh.

Một sự xao động khẽ khàng lan truyền qua đám đông, tựa như đàn linh dương đầu bò đang di cư qua thảo nguyên châu Phi.

Những sinh viên khoa Luật tương lai lần lượt dõi mắt nhìn theo, hệt như một bầy chồn Meerkat đang cảnh giác, đầu nghiêng nghiêng, cổ vươn dài.

Từng đôi mắt sau khi nhận ra cảnh tượng trước mặt, đều trợn trừng kinh hãi.

Không một ai có thể thốt nên lời...

Từ phía cổng thư viện, sau những bậc thềm tầng tầng lớp lớp, vô số người đang đổ ra. Giờ này căng tin còn chưa mở cửa, nhưng một vài người trong số họ trông như thể đã “đói đến phát điên”, cứ thấy bạn học là lao vào cắn xé.

Có người trèo lên bức tượng Archimedes để trốn, nhưng tiếc thay, Archimedes chẳng thể cứu nổi cậu ta, trái lại còn bị cậu ta kéo ngã nhào xuống đất. Điều Archimedes không làm được, Socrates đương nhiên cũng bó tay, tất cả đều vỡ tan tành. Những bức tượng hiền triết Hy Lạp cổ đại ở cổng thư viện, cùng với bậc đá, cũng bị đập vỡ thành từng mảng.

Từng bóng người, không còn phân biệt được là xác sống hay con người, ào ào kéo đến như một đàn châu chấu vỡ tổ.

Tiếng la hét bùng nổ.

Nhưng nó chẳng kéo dài được bao lâu, có lẽ còn chưa kịp đếm đến ba, những tiếng kêu la đã tắt lịm.

Chỉ còn lại những vệt máu loang lổ trên mặt đất, trông như thể một đàn muỗi vừa bị bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống đập bẹp. Vũng máu lớn nhất là của nhóm sinh viên đang chụp ảnh kỷ yếu, còn những vũng nhỏ hơn rải rác xung quanh có thể là của những sinh viên đi lẻ, hoặc cũng có thể là của chó mèo hoang trong khuôn viên trường.

Xác sống cắn xé bất cứ thứ gì, đặc biệt là những sinh vật biết kêu gào.

Chúng không cần khởi động hay lấy đà, dù sao đây cũng chẳng phải là một cảnh phim được dàn dựng.

Những con người và động vật bị nhiễm bệnh co giật vài cái rồi đứng dậy, khiến cho bầy xác sống lại càng thêm đông đúc. Nhìn từ xa, chúng đen kịt một vùng, hệt như một bầy ruồi đang bu lấy vũng máu.

Dưới đất, giày dép vương vãi khắp nơi. Hóa ra khi người ta hoảng loạn đến mức không còn biết đường nào mà chạy, họ đúng là sẽ làm rơi giày thật. Ít nhất thì về điểm này, phim ảnh đã tái hiện khá chuẩn xác.