Chương 11

"... Không sao đâu."

Nếu đó là cái chết do em ban tặng.

Hứa Triệt nắm lấy tay Lâm Chiêu, cúi đầu ấn xuống.

Dòng máu hơi ấm chảy dọc theo thân bút xuống mu bàn tay, nước mắt Lâm Chiêu không kìm được mà tuôn trào, tầm nhìn nhòe đi, khuôn mặt anh cũng mờ ảo, cổ họng và khoang mũi toàn là nước mắt, cô gọi tên anh, như một con mèo lạc nhà kêu gào khản cổ, cô giằng tay anh ra, rút cây bút, nhưng khi dòng nước mắt cuồn cuộn khó khăn lắm mới lau đi được, màu đen cuối cùng trong mắt Hứa Triệt cũng bị màu xám xâm chiếm.

"Đừng bỏ em, A Triệt, đừng."

Lâm Chiêu ôm lấy khuôn mặt quen thuộc này, cố gắng phân biệt, nhưng không thể tìm lại được vẻ mặt quen thuộc nữa.

Con zombie mắt xám thờ ơ nhìn cô.

Miệng há ra, hướng về phía bàn tay đang cứng đờ của cô.

Thôi được.

Ha ha ha!

Như vậy cũng tốt.

Trong lòng Lâm Chiêu đặc biệt nhẹ nhõm, cắn cô đi, cùng nhau biến thành zombie thì sẽ không phải xa nhau nữa.

Hơn nữa dáng vẻ cúi đầu của Hứa Triệt trông rất giống như đang hôn lên mu bàn tay cô.

Lúc còn là người, anh sẽ không bao giờ làm như vậy.

...

Tiếng cười loạn thần kinh đột ngột dừng lại.

Vào khoảnh khắc sắp bị cắn, Lâm Chiêu thu tay về, lục trong tủ đựng đồ tìm ra một chiếc túi ni lông màu đen trùm lên đầu Hứa Triệt.

Mất đi thị giác và khứu giác, zombie sẽ trở nên "ngoan ngoãn", chỉ có thể phản ứng theo thính giác, Hứa Triệt cũng không ngoại lệ.

Lâm Chiêu ngồi xổm trên đất, co người lại như một con tôm, ôm lấy mặt mình.

Cô không thể ra tay gϊếŧ anh lần nữa, dũng khí như quả bóng xì hơi, không còn lại chút nào.

Cũng không thể biến thành zombie để "bên cạnh" Hứa Triệt.

Lâm Chiêu vốn là dị năng giả, cho dù quay về quá khứ, cơ thể vẫn chưa trải qua huấn luyện phát triển dị năng có hệ thống, nhưng sau khi bị cắn vẫn có xác suất rất lớn trở thành dị năng giả.

Ai cũng nghĩ dị năng giả là những người may mắn trong thời mạt thế, nhưng nào ai biết được bốn chữ "thân bất do kỷ" viết như thế nào.

Sau khi trở thành dị năng giả, người đó sẽ không bỏ qua cho cô.

"Chúng ta không thể biến thành zombie để ở bên nhau." Lâm Chiêu đẫm lệ mỉm cười với cái túi nhựa màu đen: "Khỏe nhất là anh, chết nhanh nhất cũng là anh, em đã nói rồi đừng tập cơ bắp to quá, nếu không sẽ biến thành anh chàng đẹp trai cơ bắp chết đầu tiên trong phim kinh dị Hollywood, thế nào, để em nói đúng rồi nhé."