Hứa Triệt là con trai của chú tài xế, từ nhỏ đã lớn lên cùng Lâm Chiêu, nhưng lại không thể gọi là thanh mai trúc mã, Hứa Triệt là người duy nhất mà nhà họ Lâm yên tâm giao cho làm vệ sĩ của con gái, nhưng lại vĩnh viễn không thể là con rể.
Con đường đời của anh là làm vệ sĩ thân cận vài năm cho đến khi Lâm Chiêu thuận lợi liên hôn với Cố Cẩm Trình, sau đó chuyển sang làm tài xế hoặc nhân viên trong tập đoàn.
Con đường đời của anh không nên là được Lâm Chiêu tỏ tình, rồi liều mạng bảo vệ cô và vị hôn phu của cô.
Đúng vậy.
Tường sập, với năng lực của Hứa Triệt chưa chắc đã không thể trốn thoát, nhưng sau lưng anh là Cố Cẩm Trình đang sợ đến ngây người.
Anh đã nghĩ gì?
Sao lại sợ vị hôn phu của cô chết?
Khi cô bỏ mặc anh, chạy theo những người khác, anh đã nghĩ gì?
Sẽ hận cô chứ?
Cầu xin anh, nhất định phải hận em.
Lâm Chiêu nói trong lòng.
Ngọn gió tháng năm thổi bay mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Lâm Chiêu, cũng mang theo mùi hương đầy hormone của người sống lan tỏa ra.
Những con zombie bị đè nén như những con mèo ngửi thấy cỏ bạc hà, run rẩy ngọ nguậy, từng bàn tay đầy bụi bặm vươn về phía cô.
Lâm Chiêu nhìn khuôn mặt nghiêng xám ngoét của Hứa Triệt, tay cầm cây bút máy nhuốm máu.
Thọc từ phần mô mềm dưới cằm lên, không cần nhìn mặt anh cũng có thể phá hủy não.
Điều duy nhất cô có thể làm, chỉ còn lại việc này.
Tự tay gϊếŧ chết Hứa Triệt.
Bầy zombie ngọ nguậy, như những con hải quỳ.
Hứa Triệt quay lưng về phía Lâm Chiêu, không nhúc nhích, những khối bê tông đè lên chân anh, anh như một cây sậy vô tri vô giác, chỉ có cái đầu khẽ lắc lư như những con zombie khác.
"Xin lỗi, A Triệt."
Lâm Chiêu quỳ xuống đất, nâng cằm Hứa Triệt, đầu bút máy dí vào phần thịt mềm để tìm khe hở có thể đâm thẳng lên não, cô không muốn anh phải chịu dằn vặt, nên tìm kiếm rất cẩn thận.
Ánh mắt tránh nhìn mặt anh, nhưng lại khó tránh khỏi nhìn thấy nốt ruồi trên tai, đường cong của cằm...
Và cả sợi dây chuyền cô tặng.
Sắp sụp đổ rồi, tất cả lý trí.
Hứa Triệt quay đầu lại.
Lâm Chiêu khựng lại, từ từ ngẩng đầu.
Con mắt còn lại của chàng trai vẫn chưa hoàn toàn biến thành màu xám, vẫn còn một nửa màu đen dịu dàng của màn đêm.
"Sao lại quay về đây?"
Anh vuốt đầu cô, một lần, hai lần, cằm thuận theo cúi xuống, nắm lấy tay cô, dẫn cây bút máy đến vị trí thích hợp nhất để đâm vào, giọng nói yếu ớt, khàn đặc, lập tức xé toạc vết thương không chịu lành trong lòng Lâm Chiêu.