Hai mươi năm đằng đẵng trôi qua, kể từ ngày người ấy rời xa cõi đời.
Cho đến tận bây giờ, Lâm Chiêu vẫn nhớ như in gương mặt đó, thời gian chẳng những không thể xoa dịu đi tất cả, mà dường như còn đánh mất đi ý nghĩa vốn có của nó.
...
Bầu trời trong xanh vời vợi.
Ít nhất thì, ban đầu là vậy.
Buổi chụp ảnh kỷ yếu còn chưa kết thúc, người nhϊếp ảnh gia đã bị một con xác sống lao đến vồ ngã.
Những sinh viên sắp tốt nghiệp của khoa Luật - Đại học Đức Nam, vẫn còn đang vận bộ lễ phục cử nhân chỉnh tề, đứng trên giàn bậc thang ba tầng, nét mặt thoáng vẻ nghi hoặc xen lẫn chút bất an.
Trong thời đại của những video ngắn, người ta đã quá quen với những trò đùa cợt được dàn dựng công phu. Hai chữ “nguy hiểm” từ lâu đã bị giải trí hóa, đến mức chẳng ai tin rằng cảnh tượng tấn công ngay trước mắt mình là thật. Huống hồ, “con xác sống” trong bộ đồ lao công toàn thân đỏ lòm kia trông lại quá điển hình, cứ như thể vừa bước thẳng ra từ một bộ phim Hollywood.
“Chắc là diễn thôi, phải không?”
“Thấy người cầm điện thoại quay phim đằng kia không, không phải diễn thì chẳng lẽ là thật?”
“Máu trên người trông như si-rô dâu ấy, sao không dùng loại máu giả trông thật hơn một chút nhỉ... Lại là đám khoa Truyền thông chứ gì, bọn tôi chụp ảnh kỷ yếu mà cũng không để yên. Thôi được rồi, dọa chết bọn tôi rồi đấy, hài lòng chưa?”
“Mấy cậu không hiểu rồi, chân thực quá thì nền tảng không cho đăng, phải giả trân thế này mới được duyệt.”
“Còn định câu giờ đến lúc nào nữa, tôi còn phải về ký túc xá dọn đồ, chiều bố tôi đến đón...”
...
Những tiếng bàn tán khe khẽ dần xua tan đi nỗi bất an ban đầu. Các vị luật sư tương lai tỏ vẻ chán nản, người thì kéo kéo vạt áo, người thì nghịch ngợm cái tua rua trên mũ cử nhân.
Vị giáo sư ngồi ở hàng đầu tiên mỉm cười độ lượng, khẽ ra hiệu. Cô trợ giảng đứng bên cạnh lập tức hiểu ý, đứng dậy định gọi người lao công đang vồ lấy nhϊếp ảnh gia kia ngừng diễn.
Tiếng thét đầu tiên vang lên, chính là của cô trợ giảng.
Cô ấy vốn là người điềm đạm, không phải kiểu người hay la hét thất thanh. Nhưng sau tiếng thét chói tai, cô ấy dường như đứng không vững, loạng choạng ngã phịch xuống đất, gương mặt tái nhợt, ngón trỏ run rẩy chỉ về phía trước.
“... Ăn thịt người.”
Giọng nói rất khẽ, nhưng lại đủ để tất cả mọi người đều nghe rõ mồn một.
Bảy tám vị giáo sư, phó giáo sư, giảng viên đồng loạt đứng dậy để kiểm tra tình hình.