Chương 40

Đồng Tử Ca hít một hơi thật sâu: “Tôi không muốn thảo luận về mặt mũi, eo hay tay của anh ta đâu, Diệp Nhiên, cậu nghe tôi nói này.”

Giọng cậu ta bỗng nhiên trở nên nghiêm túc: “Nếu cậu thực sự quyết định quay lại con đường này thì tôi hy vọng cậu có thể chịu trách nhiệm với chính bản thân mình, đừng có bỏ cuộc giữa chừng, phải nghiêm túc đối mặt với cơ hội lần này, đừng để lại tiếc nuối cho bản thân mình nữa.”

Diệp Nhiên đột nhiên im lặng, có quá nhiều người đã từng nói với cậu những câu tương tự như vậy, cậu có thể cảm nhận được những giấc mơ nặng trĩu của bọn họ, nhưng khi đến lượt mình, cậu lại luôn cảm thấy lạc lõng, không thể xác định được con đường phía trước.

Cúp điện thoại, cơn choáng váng trong đầu cậu càng trở nên rõ ràng, cậu dựa vào biển báo, hơi thở nóng hổi phả ra liên hồi.

Cậu bị sao vậy?

Cơ thể mệt mỏi đến mức không còn chút cảm giác nào, cậu ngã xuống, khi cơ thể gần chạm đất thì bỗng bị ai đó kéo lại từ phía sau, bàn tay lạnh lẽo kia vững vàng đỡ lấy toàn bộ khuôn mặt của cậu.

“Cậu bị sốt à?”

“Sốt cao như vậy mà còn đến thử luyện.”

Giọng nói mơ hồ truyền qua tán lá, Diệp Nhiên nhìn người trước mặt mà có chút mơ hồ: “Tôi bị sốt rồi sao?”

Người trước mặt có lẽ là cảm thấy câu hỏi của cậu hơi ngốc nên cũng không trả lời lại, chỉ kéo cổ áo của cậu lên, vác lên cậu vai rồi quay lại.

Vai của người đó rất chắc chắn và rộng rãi, Diệp Nhiên vừa dựa vào liền ngửi thấy một mùi hương an ổn, có chút giống mùi xà phòng, nhẹ nhàng mà bất ngờ dễ chịu đến không ngờ, cậu không kìm được mà lại gần cổ anh ngửi ngửi mấy cái, rồi rất nhanh lại bị kéo dậy.

“Đứng vững.”

“Tôi đi lấy xe.”

Diệp Nhiên cố gắng mở to hai mắt, cậu nhìn thấy người kia với một khung xương rất ấn tượng, cho dù có bị cuộn tròn lại thì cậu cũng sẽ nhận ra ngay, lúc này, cậu mới giật mình nhận ra người này là ai, đầu óc mờ màng bỗng chốc tỉnh táo lại đôi chút.

Cậu nhìn Lục Diễn lái xe ra từ bãi đỗ xe, trên người anh không mặc đồng phục đội, lại càng tỏ vẻ trưởng thành và chín chắn hơn, cổ tay gầy guộc kia cũng không đeo gì cả, chỉ nhẹ nhàng quay quay bánh lái, cảm giác như bị đυ.ng phải khiến trái tim cậu đập loạn nhịp.

Diệp Nhiên không thể không nuốt một ngụm nước bọt.

Cậu không dám tưởng tượng nếu Lục Diễn buộc một sợi dây đỏ mảnh quanh cổ tay thì sẽ đẹp đến nhường nào, chỉ nghĩ thôi mà cậu đã muốn chảy máu mũi rồi.