Chương 39

Trên con phố lúc hoàng hôn, người đi vội vã qua lại, xe cộ bấm còi inh ỏi, thành phố lớn ngập tràn sự chật chội khiến người ta bất giác cảm thấy hơi ngột ngạt.

“Vậy là thử nghiệm của cậu đã xong chưa?”

“Vẫn chưa biết.”

Giữa làn gió nóng bức, Diệp Nhiên cụp mí mắt, chờ cả một giờ mà vẫn không bắt được xe, trên trán cậu đã đầy một tầng mồ hôi vì nóng bức: “Bảo tôi về đợi thông báo đi, tôi cảm thấy chắc không thành đâu, hôm nay tôi không có phong độ, ba ván đều chơi rất tệ.”

“Vậy cậu vẫn về đây livestream với tôi đi.”

Giọng nói trong điện thoại bỗng nhiên cao vυ"t lên, đó là Đồng Tử Ca, cũng là một streamer, ký hợp đồng cùng thời với Diệp Nhiên, trong các hoạt động bình thường thì hai người bọn họ đều tham gia cùng nhau, cậu ta không thể tưởng tượng nổi nếu thiếu Diệp Nhiên thì các hoạt động này sẽ ra sao nữa.

“Đấu game mệt lắm, livestream kiếm tiền còn nhanh hơn nhiều, nghe nói XG luyện tập cực kỳ khắc nghiệt, mấy tuyển thủ đi trước, cái người chơi đường giữa trước cậu ấy, vì không đáp ứng được yêu cầu luyện tập nên đã bị phạt tiền, cuối cùng không chịu nổi nữa nên mới hủy hợp đồng bỏ đi, cậu mà đến XG thì chắc chắn sẽ rất cực khổ đó.”

Diệp Nhiên cúi đầu đá đá viên đá nhỏ trên mặt đất: “Cũng không sao đâu.”

“Đội trưởng của họ, cái người tên Lục Diễn ấy, nghe nói là tính tình không tốt, hay phạt bọn họ lắm. Cậu lên mạng tìm thử đi, thời gian luyện tập của bọn họ trong giải mùa xuân trước đó đã vất vả lắm rồi mà anh ta còn ép các đội viên phải luyện thể lực thêm nữa.”

“Luyện thể lực cũng là vì sức khỏe của mọi người thôi, tuyển thủ chuyên nghiệp vốn dễ mắc các bệnh về cổ và xương mà.”

“Là vậy à? Ngoài chuyện này ra thì cậu có biết lúc đầu Lục Diễn từng chơi đường giữa không? Vì không có đối thủ nên anh ta mới chuyển sang chơi rừng đó, vậy nên yêu cầu với đường giữa cả XG cao gấp trăm lần so với các vị trí khác, cậu như thế này, nếu vào đó thì không mấy ngày là sẽ bị đuối sức thôi…”

Diệp Nhiên vẫn chăm chỉ đá đá mấy viên đá nhỏ trên nền đất: “Anh ấy đẹp trai như vậy, yêu cầu nghiêm khắc một chút cũng bình thường thôi.”

Đồng Tử Ca: “?”

“Diệp Nhiên, trong đầu cậu rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì vậy! Cậu chỉ nhìn mỗi cái mặt của anh ta, thấy đẹp là bỏ qua hết mấy chuyện khác luôn sao!”

Diệp Nhiên đưa điện thoại ra xa, đợi tiếng gào thét bên kia ngừng lại rồi mới yếu ớt trả lời: “Cũng không chỉ nhìn mỗi mặt thôi đâu.”

“Vậy còn nhìn gì nữa?”

“Còn nhìn tay anh ấy, eo anh ấy, chân anh ấy…”

“Dừng lại ——!”