Chương 38

Lục Diễn rút mình ra khỏi hồi ức, như bị đánh một cái thật đau vào mặt. Nói thật, Diệp Nhiên năm đó quả thật là rất xuất sắc, cậu gần như là ước mơ của tất cả các tuyển thủ trên toàn thế giới, nhưng cậu lại không biết trân trọng cái vinh quang đó.

Lục Diễn xoa xoa thái dương đang nhức nhối của mình: “Tôi biết, nhưng cậu ấy bây giờ không phải là cậu ấy của ba năm trước nữa.”

“Nhưng ba năm trước cậu ấy cũng là như vậy đó.”

Lục Diễn: “?”

Trần Ích nhìn anh với vẻ vô tội: “Lúc cậu ấy mới vào đội chính vào ba năm trước thì cũng đã như vậy rồi, làm việc không theo lý lẽ, suy nghĩ cũng rất kỳ lạ.”

“Lần tôi nhớ nhất là khi cậu thiếu gia nhà họ Giang đang phát biểu trên sân khấu, rồi lỡ bị giấy tờ cắt vào tay, sau đó thì cậu ấy đột nhiên xông lên trên sân khấu, vài bảo vệ đi lên ngăn cản mà cũng không ngăn cản nổi, cậu ấy vẫn lao tới trước mặt Giang Thời Trân, tay còn đưa vào trong áo, lúc đó, biểu cảm của cả khán phòng sắp nứt ra đến nơi rồi, ngay cả tôi cũng tưởng là sắp xảy ra sự cố gì đó rồi, nhưng cậu ấy lại chỉ đưa một miếng băng dán ra.”

Đó là một bài phát biểu với vài nghìn người tham gia và hầu hết đều là các ông lớn trong ngành, mà Giang Thời Trân đang đứng trên sân khấu cũng là người có giá trị hàng tỷ, Trần Ích cũng không biết Diệp Nhiên có dũng khí từ đâu mà lại dám lao lên như vậy nữa!

“Bây giờ cậu ấy vẫn không khác gì ba năm trước cả, chỉ đơn giản là cậu ấy có cảm tình với anh nên cậu ấy mới đến đây thôi, anh đừng nghĩ chuyện này phức tạp quá làm gì.”

Lục Diễn nhíu mày, thái độ bài xích Diệp Nhiên trong anh bất giác giảm đi rất nhiều.

Anh từng bị quấy rầy bởi đủ kiểu kỳ quái ở Bắc Mỹ nên đương nhiên cũng nghĩ rằng Diệp Nhiên cũng sẽ như vậy, nhưng lần gặp mặt này đã phá vỡ rất nhiều thành kiến của anh đối với cậu. Anh cảm thấy Diệp Nhiên giống như một đứa trẻ khao khát được thỏa mãn, khi thích thứ gì thì sẽ cố gắng tiếp cận nó.

Lục Diễn im lặng lật bảng, cơn đau ở trán lại càng thêm rõ ràng: “Quy tắc là do mọi người quyết định, cậu ấy không qua được, tôi có thể làm gì?”

Trần Ích chỉ vào bảng: “Anh cho cậu ấy một đặc cách đi.”

Đặc cách là quyền lợi mà Lục Diễn giữ lại từ lúc mới thành lập đội đến giờ. Anh có thể dùng quyền này để cho phép một tuyển thủ chưa qua thử luyện vào vòng tiếp theo, cái này được gọi là bị loại trừ nhưng được giữ lại, giúp tuyển thủ mà anh đặc biệt yêu thích có thêm một cơ hội nữa.

Lục Diễn vốn nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ sử dụng cái đặc quyền này: “…”

Không ngờ anh lại sử dụng nó cho Diệp Nhiên.

"Bùm" một tiếng, Lục Diễn đóng dấu “Đặc cách” lên bảng, Diệp Nhiên được phép vào vòng thử luyện thứ hai, trên bảng số liệu, bức ảnh thử luyện của cậu ấy trên hồ sơ vẫn tươi cười rạng rỡ vô cùng.