Giang Kim Triệt không nhìn sang ngay lập tức.
Anh khẽ nâng mi liếc Tiêu Trạch một cái trước, như thể thấy trò đùa này nhạt đến mức chẳng buồn tiếp lời.
Sau đó, theo ánh mắt đăm chiêu của Tiêu Trạch, anh cũng nhìn về phía người phụ nữ xuất hiện ở cửa.
Ánh mắt dừng trên gương mặt cô trong chốc lát.
Trước khi cô bước về phía bàn mình, anh đã thu ánh nhìn lại, lạnh nhạt như chẳng có chuyện gì.
Buổi tụ họp của lớp chọn trường trọng điểm, ở đâu cũng toàn người trẻ thành đạt. Nếu phải chọn ra ai là người khiến người ta ghen tị nhất, Giang Kim Triệt nhất định sẽ được bầu tuyệt đối.
Cậu ấm sinh ra đã ngậm thìa vàng, thành tích từ nhỏ đến lớn đều xuất sắc, đứng top đầu khối thi đậu Đại học T, gia thế và cái đầu đều thuộc hàng đỉnh. Điều khiến tất cả tâm phục khẩu phục lại chính là khuôn mặt ấy: đẹp đến độ gần như thống nhất được thẩm mỹ của cả thế hệ, chẳng ai moi ra nổi một điểm chê.
Một người như thế, đời này quen sống trong nhung lụa, thuận buồm xuôi gió, đi đến đâu cũng được săn đón... Tiêu Trạch quen anh bao nhiêu năm, chỉ duy nhất thấy anh thất bại có đúng một lần.
Thủ phạm chính là người phụ nữ vừa xuất hiện, bạn gái đầu của Giang Kim Triệt, Phương Thư Hảo.
Ai mà cũng biết chuyện tình yêu năm đó của họ, sau này Giang Kim Triệt bị đá, phần lớn những người có mặt cũng đều có nghe nói.
Tiêu Trạch, vừa là bạn thân vừa là bạn cùng lớp của Giang Kim Triệt, càng rõ nội tình hơn...
Người phụ nữ này đâu chỉ “đá” Giang Kim Triệt. Nói khó nghe một chút, là coi tình cảm của anh như trò đùa.
Trong cơn sửng sốt ấy, Tiêu Trạch hoàn toàn không nhận ra ánh mắt khác lạ của Phương Thư Hảo.
Anh ta vừa bất bình hộ bạn, vừa đùa nửa thật nửa chơi: “Muốn dằn mặt cô ta một cú không?”
Giang Kim Triệt xoay xoay ly rượu trong tay, chẳng buồn để tâm đến câu đó.
Cộp, cộp... Tiếng bước chân nhẹ nhàng dần dần đến gần.
Ánh mắt Giang Kim Triệt bất giác lệch sang hướng ấy lần nữa.
Phương Thư Hảo hình như “thấy anh”, mà cũng có thể là nhìn xuyên qua anh để nhìn thứ gì khác.
Sắc mặt cô hơi tái, bước đi thẳng tắp. Khi tay trái chạm vào mép ghế, khóe môi cô thoáng khẽ nhếch lên.
Sau đó cô không chút do dự mà ngồi xuống chiếc ghế trống ngay cạnh anh.
Cả bàn đồng loạt nhìn sang, kinh ngạc nhưng ăn ý im lặng.
Trước khi Giang Kim Triệt đưa ra phản ứng, ngay cả Tiêu Trạch ồn ào cũng không dám lên tiếng.
Ngồi gần nhất, Giang Kim Triệt nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn. Tư thế vốn lười nhác khẽ thẳng lại, ly rượu được đặt xuống bàn.
Phương Thư Hảo đặt hai tay lên bàn như một học sinh nhỏ, lần tìm chạm vào bộ dao nĩa rồi kéo chúng về trước ngực.
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của cô mờ đυ.c, trống rỗng, đồng tử lỏng lẻo không có tiêu cự... như hai chiếc giếng cạn sâu hun hút.