“Mình phải vào nhà vệ sinh thay đồ.” Từ Phỉ ngượng nghịu vô cùng: “Cậu đợi mình ở đây, hay đi thẳng đến phòng tiệc trước?”
Phương Thư Hảo không muốn đứng một mình ở nơi đông người: “Mình đi đến phòng tiệc trước. Cậu thay đồ đi, tìm một nhân viên phục vụ dẫn mình đi là được.”
Trước khi Từ Phỉ rời đi, cô gọi một nữ phục vụ đến dẫn đường cho Phương Thư Hảo.
Đi chưa được bao xa, Phương Thư Hảo cảm thấy luồng gió điều hòa thổi vào mặt ấm hơn, chắc là đã đến cửa phòng tiệc rồi.
Nữ phục vụ nói với cô đi thẳng có một chỗ trống, vừa định dẫn cô qua thì bên cạnh đột nhiên có hai người vội vã chạy ra. Họ nói cửa phòng tiệc cưới nào đó bị hỏng không mở được, cô dâu sắp ra mắt, không nói không rằng kéo nữ phục vụ đi giải quyết.
Để Phương Thư Hảo một mình tại chỗ, trở tay không kịp.
Tín hiệu kết nối của cô với thế giới này bị cắt đứt.
Đầu óc đình trệ, trống rỗng, hoàn toàn không thể hình dung ra khung cảnh trong phòng tiệc.
Có ai để ý đến cô không?
Bây giờ cô cầu cứu, có nhận được hồi đáp không?
Phương Thư Hảo mấp máy môi, đối diện với hư không, thật sự không tiện cất tiếng gọi.
Lúc này, cô nhớ lại vừa rồi nữ phục vụ có nói, đi thẳng có một chỗ trống.
Cố gắng kìm nén sự hoảng loạn, Phương Thư Hảo chậm rãi nhấc chân, bước một bước, rồi lại một bước về phía trước.
May mà chỉ mới mười bước chân, bàn tay trái vung vẩy cứng đờ của cô đã chạm vào một vật giống như tựa lưng ghế.
Đúng là tựa lưng ghế, chỗ ngồi cũng trống.
Phương Thư Hảo dứt khoát ngồi xuống.
Trái tim cũng an tâm trở lại.
Phòng tiệc không lớn, tiếng nói chuyện cười đùa từ khắp nơi lọt vào tai Phương Thư Hảo. Chỉ riêng có cái bàn cô đang ngồi, từ khi cô ngồi xuống, vẫn không một tiếng động.
Thật kỳ lạ.
...
Bàn này không phải không có người, ngược lại, chỗ ngồi gần như đã kín.
Tiêu Trạch và Phương Thư Hảo chỉ cách nhau một người. Anh ta nhìn Phương Thư Hảo, rồi lại nhìn anh bạn ngồi giữa họ, mím môi, kinh ngạc đến nỗi không thốt ra được nửa lời.
Hai phút trước.
Tiêu Trạch đang tán gẫu với bạn học cũ về tình hình gần đây của nhau. Thời học sinh anh ta đã hay mất tập trung, bây giờ cũng chẳng khá hơn là bao, thêm vào đó bàn của họ gần cửa ra vào, có người bước vào từ bên ngoài, anh ta lập tức quay đầu nhìn.
Một khuôn mặt tuyệt đẹp, hơi quen thuộc xông vào tầm nhìn, Tiêu Trạch sững sờ, sau đó... những ký ức từng được phong ấn bị khuấy động, anh ta không thể tin nổi dùng cánh tay huých vào người đàn ông bên cạnh, lắp bắp nói: “Kia là Phương, Phương Thư Hảo?”