Chương 3

Từ Phỉ ngây người ba giây: “Hả?”

Xe dừng trước đèn đỏ, cô ấy lập tức mở ứng dụng hàng không, tìm thấy chiếc máy bay vừa bay qua đầu họ, chính là Boeing 777!

“Cậu giỏi quá!” Từ Phỉ khó tin: “Với thính lực này, ngôi vị thiên tài chẳng ai khác ngoài cậu.”

“Thao tác bình thường thôi.” Phương Thư Hảo mím môi: “Dù sao thì ai mà chẳng biết tra điện thoại.”

“Đừng khiêm tốn thế... Cái gì?”

Phương Thư Hảo cuối cùng cũng không nhịn được cười, giơ chiếc điện thoại giấu bên người ra, tay kia chỉ vào chiếc tai nghe một bên giấu kín trong tai.

Giờ đây cô không cần đến động tác “nhìn điện thoại”, chỉ cần gõ và nghe bằng tai nghe, Từ Phỉ ngồi bên cạnh hoàn toàn không thể phát hiện ra cô đã tra loại máy bay.

“Vậy là cái đoạn suy luận vừa rồi của cậu...”

“Toàn bịa ra cả.”

“Đáng ghét.” Nếu không phải đang lái xe, Từ Phỉ nhất định sẽ nhào tới véo cô: “Hoàn toàn bị cậu lừa rồi.”

“Ai bảo cậu dễ lừa. Mình mới bị mù bao lâu, có thể tai thính đến mức nào chứ?”

Mặt trời đã lặn hoàn toàn, ráng chiều len lỏi vào cửa xe, khóe môi Phương Thư Hảo mỉm cười dưới cặp kính râm nhuộm một vệt hồng nhạt.

Từ Phỉ cười càng vui vẻ hơn. Thư Hảo không bị bất hạnh đánh gục, vẫn còn một mặt hoạt bát, vẫn biết trêu chọc.

Nghĩ đến đây, từ tận đáy lòng cô ấy thật sự khâm phục sự kiên cường trong tâm hồn của người bạn thân.

Xe chạy vào bãi đậu xe khách sạn, Phương Thư Hảo quay đầu nhìn ra ngoài: “Trời tối rồi sao?”

“Tối từ lâu rồi.”

“Vậy mình tháo kính râm ra vậy.”

“Thật ra đeo cũng được.”

“Vẫn nên tháo ra đi.” Phương Thư Hảo nói: “Buổi tối đeo kính râm trong nhà, còn nổi bật hơn là không đeo.”

Cô kẹp gọng kính, từ từ tháo ra khỏi mặt.

Gương mặt trắng ngần, mịn màng và tinh xảo đến độ khó tin phơi bày hoàn toàn trong không khí: đôi mắt đào hoa chuẩn mực, sống mũi thanh, môi đỏ như vẽ, đẹp đến mức khiến người ta phải xót xa.

Không chỉ khiến người ta thương xót. Từ Phỉ thầm nghĩ, nếu đã từng thấy đôi mắt ấy lấp lánh linh động đến nhường nào, thì bây giờ dáng vẻ trống rỗng, vô hồn này, thật khiến người ta phải nuối tiếc thở dài.

Xuống xe, Phương Thư Hảo khoác tay Từ Phỉ bước vào sảnh khách sạn.

Tối nay ở đây có mấy tiệc cưới, đại sảnh người ra kẻ vào như mắc cửi, ồn ào như một cái chợ.

Phương Thư Hảo khẽ nín thở, ngón tay vô thức vuốt ve ống tay áo len của Từ Phỉ, chợt chạm vào một đường chỉ, cô ấy thắc mắc: “Đây là cái gì?”

Từ Phỉ cúi đầu, thấy hai ngón tay Phương Thư Hảo đang véo một đường chỉ không nên xuất hiện ở đây: “Cái này... Hình như mình mặc ngược áo rồi!”

Phương Thư Hảo: “...”