Từ Phỉ: “Kiếm tiền là thứ yếu, trọng điểm là các mối quan hệ. Ai mà chẳng biết khóa lớp chọn chúng ta một bước là top 985, hai bước là huy chương vàng cuộc thi, ba bước là nhà giàu đời thứ 2, huống hồ còn có Giang...”
Cô ấy dường như sắp thốt ra một cái tên, trong chớp mắt, kịp thời ngậm miệng.
Thấy Phương Thư Hảo không có phản ứng gì, Từ Phỉ thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói: “Ban đầu mình cứ tưởng cậu không muốn tham gia.”
Phương Thư Hảo: “Cứ ở nhà mãi không tốt, giao tiếp có thể rèn luyện não bộ, mình không muốn đầu óc cũng bị phế đi.”
Cái từ “cũng” đó khiến trái tim Từ Phỉ vô cớ co thắt.
Khoang xe trở nên yên tĩnh, bên ngoài bầu trời mơ hồ truyền đến một làn sóng âm thanh, là tiếng gầm rú của máy bay cất cánh phá vỡ lực cản.
Phương Thư Hảo không cần nhắm mắt, cũng có thể nhặt nhạnh những mảnh ký ức trong bóng tối. Lần đầu tiên trong đời cô đi máy bay, đích đến chính là sân bay không xa phía trước.
Năm đó cô vừa học xong cấp 3, mẹ cô là Phương Chi Uyển đột nhiên từ bỏ công việc ổn định ở quê nhà Lan Thành, muốn đến đô thị lớn Hồng Thành phát triển.
Phương Chi Uyển không che giấu, dứt khoát nói thẳng với con gái rằng bà đã quen một người đàn ông rất tốt ở Hồng Thành.
Bà cho con gái hai lựa chọn: Một là ở lại Lan Thành, sống ở nhà dì út, tiếp tục cuộc sống ổn định và học hành. Hai là cùng bà đến Hồng Thành, ở đó, mọi thứ đều là ẩn số.
Phương Chi Uyển là mẹ đơn thân, trước đây công việc quá bận rộn, Phương Thư Hảo trong quá trình trưởng thành thường xuyên được gia đình dì út chăm sóc. Dì út dịu dàng thân thiện, dượng nho nhã hòa nhã, em họ nhỏ hoạt bát đáng yêu... Thư Hảo rất luyến tiếc họ nhưng cô không chút do dự, kiên quyết chọn đi theo mẹ.
Trên đời này, chỉ cần một đứa trẻ đã từng được mẹ thương, thì làm gì có đứa nào chịu rời xa mẹ?
Thế là Phương Chi Uyển dắt theo Phương Thư Hảo, trong một buổi tối giữa mùa hè, lên máy bay rời quê và bay thẳng đến Hồng Thành.
Cho đến nay Phương Thư Hảo vẫn không quên, đêm đó cô nằm sấp bên cửa sổ máy bay, khi nhìn xuống thành phố phồn hoa như mơ này, tâm trạng vừa hoảng hốt vừa phấn khích.
Ngay cả bây giờ không nhìn thấy, cô vẫn có thể cảm nhận được nhịp đập mãnh liệt của thành phố này bằng tai.
“Cậu đang nghe gì vậy?” Từ Phỉ khẽ hỏi.
Phương Thư Hảo suy nghĩ một chút, nhếch môi: “Đang nghe tiếng máy bay để nhận dạng loại máy bay. Chúng ta đi về phía tây, vậy thì chiếc máy bay này hẳn đang bay về phía đông. Phía đông Hồng Thành giáp biển, điều đó cho thấy đích đến của nó rất xa, máy bay đường dài thường là máy bay chở khách lớn... Ừm, chất lượng tiếng gầm của động cơ giống máy bay Boeing, tiếng xé gió khá mượt mà, chứng tỏ là máy bay thân tròn, cánh rộng, kết hợp những điều trên có thể suy ra, loại máy bay này là Boeing 777.”