Chương 1

Sau khi ấn chuông cửa ba cái liên tiếp, Từ Phỉ dậm dậm chân tại chỗ, nghĩ rằng phải đợi một lúc cửa mới mở. Không ngờ tiếng nhạc chỉ vang lên bốn nhịp, cửa phòng đã kẽo kẹt mở ra, người bên trong vừa cười vừa mắng cô:

“Mình cứ tưởng cậu không đến đón mình nữa!”

Từ Phỉ đỡ lấy, khoác tay người kia vào khuỷu tay mình: “Từ Phỉ này nói là làm. Còn làm xong lúc nào thì... hề hề...”

Phương Thư Hảo chợt nhớ lại dáng vẻ đáng thương của Từ Phỉ thời niên thiếu, cứ ba hôm hai bữa lại đến muộn bị phạt đứng, bao nhiêu năm trôi qua mà vẫn không thay đổi chút nào.

Xe của Từ Phỉ đậu ngay dưới lầu, Phương Thư Hảo được cô ấy dắt vào ghế phụ.

Đúng lúc ấy nắng chiều đang rút xuống. Mặt trời đỏ au lơ lửng cuối trời, hồng phấn và vàng nhạt đan vào nhau như những mạch sáng chạy dọc ngang khắp đường chân mây.

Từ Phỉ đang định thốt lên lời khen ngợi thì chợt nhận ra cảnh này chỉ có mình cô ấy nhìn thấy, vội nuốt lời vào trong.

Bên cạnh, Phương Thư Hảo đeo kính râm, hoàn toàn không cảm nhận được ánh hoàng hôn rực rỡ.

Đôi mắt của cô không nhìn thấy.

Ba tháng trước, vì một vụ tai nạn xe hơi, Phương Thư Hảo không may bị mù. Lúc đó cô đã du học Mỹ bảy năm, vừa tốt nghiệp thạc sĩ.

Dượng út của cô là bác sĩ, thông qua các mối quan hệ đã biết được Bệnh viện trực thuộc Đại học Y khoa Hồng Thành đang nắm giữ một kỹ thuật phục hồi thị lực tiên tiến, tỷ lệ chữa khỏi khá khả quan, hỏi cô có muốn về nước thử không.

Sau một hồi cân nhắc, Phương Thư Hảo quyết định về nước, đến Hồng Thành chữa mắt.

Hồng Thành là một đô thị lớn ven biển, không xa lạ gì với Phương Thư Hảo. Cô từng trải qua 2 năm cấp 3 ở đây, người bạn thân nhất Từ Phỉ cũng là người Hồng Thành.

Căn nhà Phương Thư Hảo đang ở hiện tại là do Từ Phỉ giúp tìm, rất gần bệnh viện.

Người mù đi lại bất tiện, hôm nay là lần đầu tiên Phương Thư Hảo rời khỏi khu chung cư để làm việc khác ngoài việc khám bệnh.

Cô sẽ cùng Từ Phỉ đi dự họp lớp.

Trên đường, Từ Phỉ trò chuyện với cô: “Cậu còn nhớ lão Tăng của lớp 2 không? Mấy năm nay họp lớp đều do anh ta tổ chức, làm ở khách sạn nhà anh ta.”

Phương Thư Hảo: “Một buổi họp lớp nhỏ của ba lớp, không kiếm được bao nhiêu tiền đâu nhỉ?”

Hồi đó, khối một có ba lớp chọn. Ba lớp dùng chung giáo viên, học sinh thì điểm môn nào cũng rượt đuổi nhau sát nút, thi cử với giải thưởng thì ganh đua không ngừng, kiểu vừa thương vừa đấu. Thành ra tình cảm còn khăng khít hơn mấy lớp khác, nên mỗi lần họp lớp đều tụ tập chung cho tiện.