Chương 82: Mèo đen

"..."

Đối phương không đáp lại.

"Xin chào?"

Bạch Nghiên Lương lại nói.

"..."

Trong điện thoại vẫn không có tiếng trả lời.

Bạch Nghiên Lương đặt điện thoại xuống, nhấn nút kết thúc cuộc gọi.

Người lạ, cuộc gọi lạ, ai gọi vậy?

Bạch Nghiên Lương liếc nhìn dãy số, nhưng ... số điện thoại này là số của anh.

Lỗi kỹ thuật hay sao?

Hay... anh thực sự gọi cho chính mình?

"Tí tách..."

Một giọt nước rơi xuống màn hình điện thoại của Bạch Nghiên Lương.

Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt, trời đang... mưa.

Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện kỳ

lạ, Bạch Nghiên Lương không hề thoải mái như bề ngoài, mặc dù cảm xúc của anh hầu như không dao động nhưng áp lực là thứ rất dễ đè nặng tâm trí.

Người phụ nữ trước khi thế giới bị phá vỡ mình nhìn thấy là ai?

Người nào gọi điện lúc này?

Tên tội phạm trông giống anh mà Lý Mộ từng đề cập, đó là ai...

Thứ gây ảo giác trong căn hộ đó là gì?

Chìa khóa của Nghiên Nhân từ đâu mà đến?

Mối quan hệ giữa Phong Tụ Tuyết và Nghiêm Nhân là gì ...

Bạch Nghiên Lương im lặng một lúc, lặng người nhắm mắt lại.

Anh không hề né tránh những hạt mưa đập vào người.

Lúc này, một tiếng kêu nho nhỏ từ ngoài sân truyền đến.

"Meo"

Bạch Nghiên Lương còn tưởng rằng mình nghe lầm, làm sao có tiếng mèo kêu giữa trời mưa được chứ?

Mãi cho đến khi lại nghe thấy tiếng kêu meo meo, anh mới chắc chắn rằng đó không phải ảo thính.

Sau khi nghĩ về điều đó, Bạch Nghiên Lương rời khỏi sân và đi theo âm thanh.

"Meo meo"

Thanh âm của nó càng ngày càng rõ, chứng tỏ nó đang ở gần đây.

Cho đến khi... anh nhìn thấy thứ gì đó cạnh thùng rác trong ngõ.

Một con mèo đen yếu ớt.

Nó sắp chết sao?

Bạch Nghiên Lương yên lặng nhìn con mèo, mưa đang dần lớn, đêm thì khuya, mọi người ai cũng đã đi ngủ, sẽ không ai chú ý có một con mèo bên cạnh thùng rác.

Hơn nữa, tình hình của con mèo này rất tệ, khắp người đều có vết bầm tím lớn nhỏ, máu tươi theo mưa chảy khắp mặt đất.

Nghe thấy tiếng bước chân của Bạch Nghiên Lương, đôi tai của nó khẽ cử động.

Bạch Nghiên Lương mỉm cười, con mèo thú vị.

"Này, không phải mấy đứa có chín mạng sao?"

Bạch Nghiên Lương ngồi xổm xuống, vô cùng hứng thú nói.

Sáng sớm, giữa bầu trời mưa, trong con ngõ nhỏ, một người đàn ông trưởng thành dầm mưa đang nói chuyện với con mèo, mấy người vô tình đi ngang qua thấy một màn này đều vội vã quay người.

Bạch Nghiên Lương không tự giác bản thân đang dọa người.

Anh yên lặng nhìn con mèo, nhưng con mèo đen không nhìn anh, nó chỉ lẳng lặng nằm đó, thỉnh thoảng kêu lên vài ba tiếng yếu ớt.

Nó đau. Nhiều vết thương như vậy không biết là thế nào.

Mèo là sinh vật có sức chịu đựng rất tốt, nếu không đau đến một mức độ nhất định thì sẽ không phát ra tiếng kêu như vậy.

Bạch Nghiên Lương nghĩ về nó một lúc, nhưng không thể đưa ra câu trả lời.

Trời còn đang mưa.

Mưa gió khiến thân nhiệt mấy động vật nhỏ hạ xuống rất nhanh.

Bạch Nghiên Lương ngồi xổm tại chỗ năm phút, con mèo đen cũng nằm đó năm phút, cuối cùng nó cũng động đậy.

Nó hình như đã lấy lại được chút sức lực, mệt mỏi chống đỡ thân thể gãy nát của mình, nhưng chân trái phía sau của nó không linh hoạt lắm, giống như đã bị gãy, chỉ có thể lê lết trên mặt đất.

Cũng may nó có thể đứng vững bằng ba chân, vì vậy nó bắt đầu tiến lên từng bước trong dòng nước nhòa máu.

Trên người nó có rất nhiều vết sẹo, mỗi khi nó cử động, một số vết thương đã bắt đầu đóng vảy lại bị xé toạc ra bật máu.

Máu trộn với nước mưa hòa thành dòng chảy, dần lan đến giày Bạch Nghiên Lương.

Bạch Nghiên Lương lặng lẽ nhìn nó, đưa tay ra chạm vào vết máu trên chân, nó lạnh ngắt, không có chút ấm áp nào.

Thật là một con mèo bướng bỉnh.

Anh lặng lẽ nhìn nó, di chuyển một vị trí nhỏ như vậy đã mất rất nhiều thời gian, cho dù trèo ra khỏi con hẻm này thì có thể đi đâu?

Thế giới bên ngoài...không phải là một con hẻm khác sao?

Nhưng không biết vì sao khi nhìn thấy con mèo này, tâm tình của Bạch Nghiên Lương đột nhiên tốt lên rất nhiều.

Nó đang đấu tranh để tồn tại, giống như anh vậy.

"Này, đừng cào anh."

Bạch Nghiên Lương nhẹ nhàng nói, sau đó vươn đôi tay mảnh khảnh ra bế nó lên.

Tại sao phải bế? Bởi vì nó thực sự rất nhỏ.

Một tay cầm cũng vừa vặn.

Tuy nhiên phản ứng của nó rất dữ dội, nó đột ngột nhảy khỏi tay Bạch Nghiên Lương khiến cái chân bị thương đập lên mặt đất ẩm ướt, chỉ nhìn thôi đã thấy đau rồi.

"Anh không ăn thịt mèo, đừng có hoảng."

Bạch Nghiên Lương giải thích mặc dù biết nó nghe không hiểu, nhưng Bạch Nghiên Lương vẫn làm thế.

“Meo meo”

Lúc này, con mèo lần đầu tiên nhìn lại anh.

Đồng tử của nó có màu đen, đen như mực.

Màu đen tuyền chỉ có thể nhìn thấy ở động vật và trẻ sơ sinh.

Nếu không phải khắp người đầy vết bầm tím lại bị nước mưa làm cho rũ rượi, nói không chừng nó đã là một con mèo xinh đẹp rồi.

Bạch Nghiên Lương chưa bao giờ nói lời khách sao, con mèo này quả thực rất đẹp, đặc biệt là đôi mắt đen láy kia, càng làm tăng thêm vẻ thần bí cho nó.

"Nếu không muốn chết thì về nhà cùng anh."

Bạch Nghiên Lương nhìn vào mắt nó, nghiêm túc nói.

Người qua ngõ vội vã đi qua, lòng kinh hãi, họ đã nhìn thấy gì?

Một kẻ điên mất trí lại ngồi dầm mưa nói chuyện với mèo?

Bạch Nghiên Lương không để tâm đến những ánh mắt này, anh đưa tay về phía con mèo đen.

Kỳ quái, lần này nó không vùng vẫy chạy trốn nưa mà là lẳng lặng nằm ở trong lòng bàn tay anh, dùng đôi mắt đen tròn xoe nhìn Bạch Nghiên Lương.

“Đừng nhìn anh, anh vẫn luôn làm chuyện tốt, là người tốt.”

Bạch Nghiên Lương sờ đầu nó, đây là nơi duy nhất trên người không có vết thương.

Cơ thể của con mèo hơi run rẩy, nhưng đôi mắt đã nhẹ nhàng nhắm lại.

Bạch Nghiên Lương ôm nó quay trở lại sân.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, dường như sẽ không tạnh trong đêm nay.

Có một bộ dụng cụ y tế ở nhà, được chuẩn bị bởi Cao Phi.

Bạch Nghiên Lương tìm thuốc khử trùng rồi sơ cứu cho con mèo đen.

Xịt thuốc lên vết thương rất đau, đặc biệt là những vết thương bị chảy máu.

"Đau thì kêu lên, không phải vừa rồi còn meo meo sao?"

Bạch Nghiên Lương có chút hứng thú nhìn con mèo này, nó yên lặng chịu đựng đau đớn, thân thể nhỏ bé không ngừng run rẩy, rất đau, nhưng lần này thì không kêu lên mữa.

Đúng là một con mèo quật cường.

Khi tiếp tục bôi thuốc cho nó, Bạch Nghiên Lương mới nhận ra vết thương của nó nghiêm trọng đến mức nào.

Đặc biệt là ở chân sau, sâu đến mức có thể nhìn thấy cả xương bên trong.

Nó cần được khâu.

May mắn thay, Bạch Nghiên Lương đã học cái này khi anh còn ở viện tâm thần.

Nửa đêm, một người một mèo hài hòa.

Khi Bạch Nghiên Lương điều trị xong, nó đã ngủ thϊếp đi.

Bạch Nghiên Lương mỉm cười, lặng lẽ nhìn con mèo đen nhỏ.

Sinh mệnh là gì?

Anh đã nghĩ về điều này từ rất sớm.

Có được quá dễ dàng thì không trân trọng, một khi mất đi là mất tất cả, nhưng thống khổ nhất chính là người sắp mất đi.

Hiển nhiên rồi.

Nhưng người trong Vô Kỵ đều là những người sắp mất mất đi sinh mạng của mình.

Tại sao lại cứu con mèo này?

Bạch Nghiên Lương đã nghiêm túc khi nghĩ về điều này, có lẽ ... khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của nó, anh đã sinh lòng thương hại.

Hoặc có lẽ... anh cảm thấy nó cũng giống mình, dãy dụa cầu sinh trong tuyệt vọng.