Chương 8: Bảy Giờ Rưỡi New York

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

Vương Hạo chơi một hồi cũng thấy có chút mệt, bèn tháo mũ thực tế ảo xuống, xoa xoa mắt rồi bắt đầu tỉ mỉ ngẫm nghĩ.

Đồ tốt, tất nhiên phải thưởng thức cho đã một trận.

Nhưng vẫn thấy hơi chưa thỏa mãn, đây mới thực sự là trò chơi a...

Mức độ tự do, giải mật, cơ chế chơi, hành động cùng hòa làm một, gọi nó là "Yyds"* cũng không quá đáng.

(* YYDS là một từ viết tắt tiếng Trung có nghĩa là "mãi mãi là Thần" (永远的神 - yǒngyuǎn de shén))

Ít nhất, phó bản tân thủ có thể chấm đến 99 điểm, không dám cho đủ 100 chỉ vì sợ nhà làm game tự cao tự đại!

Dẫu vậy vẫn có chút không vừa ý, bởi chỉ dùng nhân vật "Tiểu Bạch" là đã dễ dàng thông quan, còn tiện tay cứu được "Lý Thanh Sơn".

Nhưng Tiểu Bạch lại là nhân vật nữ.

Mà Vương Hạo vốn không mấy thích dùng nhân vật nữ.

Đáng thương nhất là "Tiểu Hắc", mất toi hai mươi cái mạng vẫn còn loanh quanh ở cửa vào tòa nhà, còn đang cùng "kẻ địch cả đời" kia, tên bảo vệ có bộ ria mép, đấu trí so dũng khí, nhìn thế nào cũng có chút cảm giác như Ngọa Long gặp Phượng Sồ.

[Nhiệm vụ đang kết toán... Dự trù cần 24 giờ.]

[Chương này còn thời gian dư: 5 giờ 45 phút 29 giây. Trong khoảng thời gian còn lại, bạn có thể lựa chọn trải nghiệm lại. Chúc bạn chơi game vui vẻ.]

"Kết toán một cái nhiệm vụ mà cũng phải mất 24 tiếng? Đùa ta chắc..."

"Có điều, vẫn còn tùy chọn trải nghiệm lại, cái này thì cũng coi như không tệ."

Vương Hạo khẽ nhổ một ngụm nước bọt, lập tức tải lại chương trình, bắt đầu thử hết lần này tới lần khác.

Đầu tiên, hắn cầm "C-9" trong tay, châm lửa thiêu rụi tên tiểu quỷ màu vàng kim từng khiến hắn hoảng hồn.

Kết quả, con tiểu quỷ kia chỉ nhảy nhót vài cái rồi đứng im, chẳng có biến hóa gì đáng sợ. Hoàn toàn không có cái uy thế kinh khủng như khi đốt "Huyết nhân sâm" trước đó.

"Emm... lẽ nào đám tiểu quỷ này yếu hơn Huyết nhân sâm nhiều đến thế?"

Không tin, hắn lại tải lại game, lần này dùng lửa lớn thiêu đốt vật kỳ lạ thứ ba: Một chiếc "xương sọ thủy tinh".

Ngay khi xương sọ kia cháy rực, một làn khói đen khổng lồ cuồn cuộn tỏa ra, trực tiếp bao phủ gần nửa thành phố New York.

Khói dày đặc đến mức ảnh hưởng đến sinh hoạt của hàng triệu cư dân, khiến Vương Hạo sững người, trong lòng lạnh buốt: "Mẹ nó, cái này thật sự quá đáng sợ rồi!"

Đồ chơi quái quỷ này rốt cuộc là cái gì vậy?

Sao lại mạnh đến mức kinh khủng như thế!

Cuối cùng, Vương Hạo dứt khoát chọn điều khiển nhân vật quen thuộc của mình, gọi Tiểu Hắc ra bắt đầu một loạt hành động vô pháp vô thiên.

Hắn cắn răng thầm nghĩ: "Ta không tin lần này lại không thể dùng "Tiểu Hắc" để vượt ải!"

---

New York, bảy giờ rưỡi tối. Thành phố vẫn đang hối hả, người người bận rộn sống, cũng có kẻ bận rộn chết.

Nhưng với kẻ lang thang như J. James, hôm nay lại là một ngày vô cùng may mắn, bởi vì hắn đã gặp được người phụ nữ tuyệt đẹp nhất trong cuộc đời mình!

Hắn thề, đây tuyệt đối là một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp.

Gương mặt tinh xảo khó tin, khóe môi cong lên một nụ cười tự tin, đôi chân thon dài mà rắn rỏi, vóc dáng đẫy đà pha chút dịu dàng khiến người ta chỉ hận không thể say mê ngay tại chỗ.

Thậm chí, tiếng "cộp cộp cộp" của giày cao gót vang lên theo từng bước đi cũng đạp thẳng vào trái tim J. James.

Trong cái thời đại mà phần lớn mọi người đều trở nên béo phì, việc bất ngờ bắt gặp một mỹ nữ đỉnh cấp ở góc phố hẻm nhỏ, đúng là chuyện khiến trái tim hắn như muốn bùng nổ vì phấn khích.

Hắn không kìm được mà nhớ lại quãng thời gian khi còn học đại học.

Khi ấy, cuộc sống đầy sắc màu, tràn ngập nhiệt huyết tuổi trẻ, hormone bốc lên hừng hực, mỗi ngày đều có cảm giác như mình đang cháy trong đam mê.

So với hiện tại thì khác xa một trời một vực.

Bây giờ, cuộc đời hắn đã mất đi ánh sáng hy vọng, chỉ còn lại cảnh lay lắt sống qua ngày, nương tựa cùng một con chó.

J. James tham lam hít lấy mùi hương thoảng trong không khí, sâu trong nội tâm bắt đầu cầu khẩn: "A, Thượng Đế, nếu có thể cho ta một khắc xuân tiêu với nàng, ta nguyện đánh đổi toàn bộ phần đời còn lại của mình!"

"Thượng Đế, ta van cầu ngài, hãy để ta được hôn lên ngón chân nàng, dù chỉ liếʍ một cái cũng tốt!"

Đáng tiếc thay, Thượng Đế chẳng hề có chút hồi đáp nào.

Thứ đáp lại hắn chỉ là con chó bên cạnh, cái mông của nó căng lên, biểu hiện rõ triệu chứng... muốn đi ị.

Nếu hắn không dắt nó đi ngay, thì thể nào nó cũng sẽ "giải quyết" ngay trên tấm biển xin ăn trước mặt mình.

"Ai ôi, Thượng Đế ơi, nếu ngài thật sự để nó phóng bậy ở đây, thì ta sẽ lấy chiếc giày rách này đá thẳng vào cái mông nó cho mà coi!"

J. James rêи ɾỉ than thở, vừa nhìn con chó vừa oán trách.

Người phụ nữ đẹp đến mức không thể tưởng tượng nổi ấy rời đi rất vội, đến mức ngay cả một ánh mắt cũng chẳng buồn liếc về phía hắn.

Ai mà thèm thương hại một kẻ lang thang cơ chứ?

"Phốc Phốc, đi nào!"

J. James khẽ gọi, đó chính là cái tên mà hắn đặt cho con chó của mình.

Nếu Thượng Đế đã không đáp lại lời khẩn cầu, thì hắn liền dắt theo con chó, lén lút bám theo sau lưng người phụ nữ, trong lòng mơ hồ nghĩ đến chuyện tìm cơ hội phạm tội.

Chỉ cần được "yêu" nàng, cho dù phải ngồi tù cả đời cũng cam tâm tình nguyện!

Nhưng sự việc lại diễn ra ngoài sức tưởng tượng. J. James trợn tròn mắt, chết lặng nhìn người phụ nữ kia đi thẳng vào bãi đậu xe, sau đó dứt khoát hạ gục chủ nhân một chiếc Lamborghini, rồi thản nhiên cướp đi đồ của hắn.

"Trời ạ... chẳng lẽ nàng chính là Hắc Quả Phụ? Ta đúng là ngu ngốc mà, lại còn muốn đi gây sự với Hắc Quả Phụ!"

J. James run rẩy, cả người rùng mình khi trong đầu thoáng hiện ra cảnh tượng mình bị cô đá cho nổ banh hạ thể.

Tuy vậy, hắn vẫn chẳng có ý định báo cảnh sát.

Ngược lại, hắn còn tiện tay móc ví tiền từ trên người gã chủ xe Lamborghini, vui vẻ lật từng tờ giấy bạc, rồi lại thản nhiên nhét toàn bộ giấy tờ tùy thân trở lại trong ví.

800 USD!

Ngu gì mà không lấy chứ.

---

J. James cầm số tiền vừa trộm được, đi mua một phần gà rán kèm khoai tây chiên, rồi nằm dài ngay vỉa hè, cùng con chó của mình thoải mái hưởng thụ.

Hắn thích cái cảm giác chia sẻ đồ ăn với Phốc Phốc.

Con chó vàng ấy vĩnh viễn trung thành như thế, cho dù hắn có nghèo đến mức rách rưới, gia đình tan vỡ, nó vẫn chưa từng rời bỏ hắn, luôn ở bên cạnh hắn không xa không rời.

Đôi khi J. James cảm thấy, đời người còn chẳng bằng đời chó.

Ít nhất, một con chó rất dễ thỏa mãn, ăn no là có thể lăn ra ngủ khò khò. Con người thì lại khác, du͙© vọиɠ chất chồng, càng nhiều ham muốn thì càng thêm phiền não.

Chỉ cần thoáng nhìn thấy một người phụ nữ đẹp, bao món ăn nhanh trong phố đèn đỏ cũng lập tức hóa thành thứ rác rưởi tầm thường.

Đúng lúc hắn còn đang nghĩ ngợi, mắt bỗng lóe lên.

J. James ngẩng đầu nhìn về phía tòa cao ốc Empire State Building, lập tức thấy một cảnh tượng kỳ lạ: Giữa ánh đèn neon rực rỡ, mơ hồ hiện ra từng mảng sương mù xám dày đặc.

Giữa màn sương mù dày đặc, một đôi quỷ hỏa quái dị lóe sáng chập chờn, như thể hố đen đang hút chặt lấy linh hồn hắn.

Tay chân J. James lạnh buốt, từ sâu trong nội tâm dâng lên một nỗi sợ hãi bản năng. Hắn chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra, chỉ biết đôi mắt mình không thể nào rời khỏi cảnh tượng kia, mồ hôi lạnh túa ra thấm đẫm cả lưng áo.

Mười mấy giây trôi qua dài dằng dặc.

"Gâu!"

Phốc Phốc kêu lên vài tiếng bất mãn vì chưa được chia phần gà rán.

J. James chợt bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn lại thì thứ quỷ dị ban nãy đã hoàn toàn biến mất.

Chẳng lẽ hắn hoa mắt?

Hắn nghiến răng, lắc mạnh đầu, rồi tu một ngụm rượu trong miệng, lẩm bẩm: "Chắc chắn là ta thèm gái đến phát điên rồi, mới nhìn ra cái thứ quái quỷ đen sì kia!"

---

Empire State Building, tầng 102, trong một căn phòng tắm.

Điều tra viên cấp C, Lý Thanh Sơn, từ từ tỉnh lại sau cơn hôn mê.

Không gian ẩm thấp, khô hanh, lẫn trong đó là một mùi hương nước hoa thoang thoảng, mơ hồ nhưng lại khiến người ta cảnh giác.

"Chuyện gì vừa xảy ra? Ta... ta bị đánh ngất sao?"

Ánh mắt hắn lóe lên sự cảnh giác khi nhìn thấy người phụ nữ đứng trước mặt. Đó là một mỹ nhân ngũ quan tinh xảo, làn da trắng mịn, gương mặt trái xoan dịu dàng, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng lộ ra vẻ lạnh lùng mà quyến rũ.

Mái tóc vàng xoăn gợn sóng rối bời, tỏa ra phong thái lười biếng mà cao nhã. Dưới ánh sáng mờ nhạt xuyên qua cửa kính cùng đèn neon ngoài phố hắt vào, vẻ đẹp của cô càng trở nên nổi bật.

Là... cô ấy đánh ngất ta?

Lý Thanh Sơn nhận ra cơ thể mình đã bị trói chặt bằng những sợi dây thừng thô ráp.

Cô ta rốt cuộc muốn làm gì?

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, đồng tử hắn co rút lại dữ dội, bởi vì hắn phát hiện một sự thật khủng khϊếp.

Cô ta... căn bản không phải con người!