Chương 49: Bốn Điều Bí Ẩn

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

Còn ở bên phải phòng khách là một căn phòng độc lập: Phòng người giấy.

Bên trong tối om, bày đầy mấy trăm hình nhân bằng giấy, từng cái từng cái sống động như thật. Đôi môi đỏ tươi như dính máu, nhìn qua mà sởn cả gai ốc.

Khi Vương Hạo vừa đến gần gian phòng này, âm thanh xung quanh lập tức biến mất, phảng phất như có thứ gì đó cách ly toàn bộ tiếng động bên ngoài.

Trong không gian yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn vang vọng tiếng chuông gió leng keng, theo làn gió nhẹ chậm rãi lay động.

Sự tĩnh lặng bao trùm khiến trong lòng Vương Hạo dấy lên cảm giác bất an.

Ngay lúc đó, trước mắt hắn hiện ra một dòng nhắc nhở:

[Bà nội từng dặn, bình thường tuyệt đối không được bước vào phòng người giấy. Chỉ khi gặp nguy hiểm mới có thể đi vào.]

Vương Hạo cúi xuống, nhặt được một hình nhân giấy rơi ngay bên khung cửa.

Trên đó chỉ vẽ một đường ranh mờ nhạt và một đôi mắt đỏ bằng mực. Đôi mắt ấy trông sống động đến mức khó tin, khiến hắn không nhịn được đưa tay sờ thử hai cái.

Ngay lập tức, một cảm giác khó chịu dâng lên. Hắn như thể đang bị một ánh mắt nào đó âm thầm dõi theo từ phía sau, lạnh buốt đến mức toàn thân căng cứng.

Tim đập dồn dập nhanh hơn lúc nào không hay.

Không thể phủ nhận, đội ngũ thiết kế game này đúng là quá dụng tâm. Toàn bộ bối cảnh, cách sắp đặt đều đậm chất kinh dị Trung Hoa, rùng rợn mà lại vô cùng hợp lý.

Ngay chính giữa phòng người giấy, đối diện với cửa ra vào, cũng có đặt một tấm gương lớn phủ kín vải đỏ.

Trong đầu Vương Hạo thoáng hiện lên một suy đoán.

Bà nội hẳn là dựa vào nghề thủ công làm người giấy để nuôi cả gia đình. Nhưng công việc này, có lẽ chất chứa quá nhiều oán khí, càng nhìn càng thấy rợn người.

Đột nhiên!

“Két” một tiếng vang nhỏ.

Hắn nghe thấy ngay giữa phòng khách có tiếng bàn ghế bị dịch chuyển.

Âm thanh này xuất hiện quá đột ngột, mà lúc này hắn đang đứng ngay cửa phòng người giấy, trong tay còn cầm chặt một hình nhân.

Dù biết rõ mình chỉ đang trải nghiệm một phó bản của trò chơi, mồ hôi lạnh vẫn tuôn thẳng từ sau lưng xuống.

“Chẳng lẽ trong phòng khách có quỷ?”

Trong lòng Vương Hạo lại hưng phấn hét lên: Cuối cùng thì nội dung cốt truyện chân chính cũng bắt đầu rồi.

Hơn nữa lúc này trong tay hắn còn đang cầm một con dao bầu!

Tim hắn đập điên cuồng, loạn nhịp không ngừng, nhưng hành động thực tế thì vô cùng cẩn thận, từng bước từng bước nhẹ nhàng, cố gắng không phát ra tiếng động, chậm rãi đi đến giữa phòng khách.

Ngay cả tay cầm điều khiển trong lòng bàn tay hắn cũng rịn mồ hôi.

Thế nhưng trong phòng khách lại không có ai. Tiếng ghế di chuyển chỉ vang lên một lần, rồi hoàn toàn im bặt, không còn xuất hiện lần thứ hai.

“Vừa nãy cái ghế là ngươi làm di chuyển sao?”

Hắn quay sang hỏi đứa em ngốc.

“Không có a... Ta vẫn luôn ở trong phòng ngủ. Bà nội nói, nghe thấy tiếng động thì là chuột chạy, không cần để ý tới.”

Đứa bé nghiêm túc đáp.

Đúng lúc đó, từ ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa “Cốc... cốc... cốc...”.

Vương Hạo giật mình, vội đi ra, ghé mắt nhìn qua khe cửa thì thấy lão đầu hàng xóm đang đứng đó, liên tục gõ.

Trong làn sương trắng đặc quánh, dáng người ông ta trông cao lêu nghêu, gầy khẳng khiu, khuôn mặt lại mờ ảo không thể nhìn rõ.

“Cốc cốc cốc!”

Tiếng gõ ngày càng dồn dập, mạnh mẽ đến mức cánh cửa gỗ như muốn vỡ tung bất cứ lúc nào.

Vương Hạo lấy hết can đảm, tiến lên hỏi: “Ai đó?”

Ngoài cửa, giọng lão đầu vọng vào: “Ta tìm bà nội ngươi! Bà nội có ở nhà không?”

Ngay sau đó, bảng lựa chọn hiện lên trước mắt:

[1) Mở cửa]

[2) Nói dối: “Bà nội ta đang ở trong phòng làm người giấy!"]

[3) Khác]

Vương Hạo nuốt nước bọt, thần sắc căng thẳng. Đây là phó bản 5 sao, chỉ cần chọn sai, kết cục chính là chết thật. Không dám liều, hắn quyết định chọn phương án số 2.

“Bà nội ta đang ở trong phòng làm người giấy!"

Sau đó hắn bổ sung: “Ngươi... muốn vào nhìn người giấy một chút sao?”

“Há, không cần.”

Lão đầu đáp nhàn nhạt, rồi xoay người rời đi.

Ông ta bước từng bước chậm rãi, không nhanh, không chậm, nhưng từng cử động lại có vẻ cứng ngắc, bất thường.

Nhìn theo bóng dáng ấy, Vương Hạo thoáng rùng mình, cảm giác như đã từng thấy ở đâu rồi mà không thể nhớ ra.

“Cái lão đầu này...”

Vương Hạo quay lại phòng khách, đặt lại chiếc ghế bị xê dịch về vị trí cũ. Lúc này mới phát hiện, khoảng cách giữa bàn và ghế vừa rồi, vừa khớp cho một người trưởng thành ngồi thoải mái.

Ánh mắt hắn vô thức liếc sang phòng ngủ, nơi đứa em ngốc vẫn đang lẩm bẩm nghịch đồ chơi.

“Chắc mình lại tự dọa mình rồi. Trong nhà có lẽ chỉ là chuột chạy mà thôi... chẳng qua mấy con chuột ở đây hơi to một chút.”

Sau đó, nhân vật chính bước vào bữa ăn tối trong trò chơi.

“Đệ đệ, ăn cơm nào!”

Nghe gọi, đệ đệ ngốc lập tức chạy vèo tới, nhanh như một làn khói, ngồi ngay ngắn vào bàn rồi cắm đầu ăn uống ngon lành.

Cơm nước xong, hai anh em trở lại phòng ngủ, bắt đầu nghịch mấy món đồ chơi trong phòng.

Đống đồ chơi này nhiều thật sự, mà cái nào cũng thú vị: Trò xếp hình, Cửu Liên Hoàn, Lỗ Ban khóa, thậm chí cả một bộ cờ tướng.

Chỉ là Vương Hạo tuyệt đối không dám động vào bàn cờ. Hắn nghĩ đến cảnh đang đánh dở ván thì quân cờ tự động nhúc nhích đứng dậy, da đầu liền tê dại.

Vậy là ngày đầu tiên trôi qua trong sự căng thẳng và đề phòng, nhưng may mắn vẫn yên ổn.

Đêm xuống, trong nhà không xảy ra chuyện gì kỳ lạ, lão đầu bên sát vách cũng không còn tới gõ cửa quấy rối nữa.

Hai đứa nhỏ ngủ say như chết, cả đêm bình an vô sự.

---

[Một đêm đã trôi qua, bạn tỉnh lại lần nữa.]

Ánh sáng ban ngày hắt vào, Vương Hạo mở to mắt. Ngày thứ hai chính thức bắt đầu.

Mới đầu, bầu không khí vẫn yên ả, không có gì bất thường, lão đầu hàng xóm cũng chưa xuất hiện.

Thế nhưng, chẳng bao lâu sau, từ ngoài cửa truyền đến những âm thanh rợn người. Một con quái vật to lớn, trông như hổ, không ngừng dùng móng vuốt cào xé cánh cửa gỗ, nhe răng trợn mắt như sắp lao vào bất cứ lúc nào.

Vương Hạo vừa nắm chặt dao bầu trong tay thì đứa em trai ngốc đã bất ngờ hét lên:

“Bà nội từng nói rồi! Sau núi có hổ vằn đi lại. Khi nó đói sẽ xuống núi kiếm ăn. Tuyệt đối không được mở cửa!”

À... thì ra là Bưu Tử.

Trong điển tịch cổ, hổ vằn được ghi chép là một loài hung thú thần bí, đứng trong hàng hổ báo dị chủng.

Hình dáng nó nhỏ hơn hổ thường một chút, toàn thân phủ bộ lông nâu, không có hoa văn đen như hổ bình thường. Chính vì thế mà trong màn sương trắng, dáng hình nó càng trở nên dị thường nổi bật.

Không có việc gì để làm, Vương Hạo cũng chẳng biết nên xử lý thế nào.

Đứa em ngốc thì hiểu biết ít ỏi, chỉ biết ngồi trong phòng, còn hắn thì đứng cách một cánh cửa mỏng, quan sát con hổ vằn kia.

Nắm chặt con dao bầu trong tay, Vương Hạo thử liều lĩnh nói chuyện với nó:

“Ê, Bưu Tử, ngươi thật sự không vào được à?”

“Ngươi có biết bí mật ở chỗ này không?”

“Ngươi có từng gặp quỷ bao giờ chưa?”

“Cái hàng rào tre kia không cao lắm, sao ngươi không nhảy thẳng vào? Hay là cứ húc mạnh một cái, phá cửa mà vào thử xem?”

Con hổ vằn nghe thấy tiếng hắn, lập tức gầm gừ, đi vòng vòng trước cửa với dáng vẻ bồn chồn bất an. Nó thử hết cách, cào cấu, húc mạnh, nhưng vẫn không tài nào phá được cánh cửa gỗ.

Xoẹt... xoẹt...

Tiếng móng vuốt cào lên cửa kéo dài, rợn cả người.

Cuối cùng, sau nửa ngày trời gầm rú, húc phá không thành công, cũng chẳng chịu nhảy qua hàng rào tre, con hổ vằn đành hậm hực bỏ đi, biến mất trong màn đêm dày đặc.

Vương Hạo khẽ thở dài, lẩm bẩm: “Đáng tiếc quá.”

Nhưng đồng thời trong lòng hắn lại càng thêm nặng nề.

Tính đến lúc này, những bí ẩn chưa có lời giải trong phó bản đã tăng lên thành bốn: chiếc gương bị che kín, lão đầu hàng xóm, căn phòng người giấy và bây giờ là con hổ vằn vừa rời đi.

---

Chạng vạng ngày thứ 2.

Bụng đói kêu ong ong, Vương Hạo lại một lần nữa nghe thấy tiếng ghế bị kéo lê trên mặt đất.

Cho dù ngay lập tức chạy tới, nhưng vẫn không nhìn thấy cái gọi là “con chuột”.

“Con chuột thường là đến ban đêm mới xuất hiện.”

Đệ đệ tức giận bất bình nói.

Ngày thứ hai yên bình trôi qua.

[Một đêm trôi qua, bạn bình yên tỉnh lại.]

Ngày thứ ba, người gõ cửa một lần nữa biến thành lão hàng xóm cách vách.

“Nhóc con, ta biết rõ bà nội ngươi không ở nhà, mau chạy đi!”

“Cốc cốc cốc!”

“Chờ bà nội ngươi về, ngươi chắc chắn mất mạng! Ngươi không tin cũng được, tháng trước ta tận mắt nhìn thấy bà nội ngươi dẫn theo một đứa nhỏ trông giống hệt ngươi, hiện giờ... không thấy nữa! Hoàn toàn biến mất rồi!”

“Hai người các ngươi cứ ở nhà đi, chờ bà nội ngươi trở về, nhất định phải chết!”

Đồng tử Vương Hạo hơi co lại, trong lòng hét lớn một tiếng không ổn.

Trò chơi bỗng nhiên trở nên căng thẳng, tràn đầy cảm giác mâu thuẫn như bị cắt rời.