Chương 48: Lão Đầu Hàng Xóm

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

Một hỏi một đáp nghe thì bình thường, nhưng Vương Hạo lại thấy toàn thân lạnh toát.

Đây... chắc chắn không phải kiểu đối thoại của người bình thường. Cảm giác quỷ dị ẩn hiện trong từng câu chữ, khiến hắn có chút rùng mình.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn lại nở nụ cười bất đắc dĩ.

Cũng phải thôi, nếu kịch bản game chỉ xoay quanh mấy chuyện tầm thường thì mới đáng lo ngại. Bởi vì như thế sẽ chẳng có gì thú vị.

Mà cái loại phó bản càng quái dị thế này, mới đúng chuẩn hàng ngũ tinh mà hắn mong đợi.

“Đoạn hình ảnh vừa rồi hẳn là lời nhắc mấu chốt để sống sót qua bảy ngày. Ta nhất định phải nhớ kỹ, biết đâu lúc nào đó sẽ dùng tới.”

Vương Hạo khẽ nhíu mày, trong đầu lại hiện lên một ý nghĩ khác. Cái gọi là “Thế ngoại đào nguyên”... chẳng lẽ thật ra là một ngôi làng quỷ?

Bên ngoài tất cả đều là quái vật?

“Không phải là không có khả năng này. Hình thức nghiêm nghị, nhiệm vụ khó khăn như vậy mà.”

Trong lúc hắn còn suy nghĩ, cảnh đối thoại kết thúc.

“Két” một tiếng, bà nội chống ba toong, trên lưng gánh hai cái giỏ, dáng người già nua lắc lư, chậm rãi biến mất trong màn sương trắng đặc quánh.

Trong nhà chỉ còn lại hai đứa nhỏ, một lớn một bé, tự mình giữ cửa.

Bà nội sẽ chỉ trở về vào buổi chiều ngày thứ bảy.

Cho nên, phải kiên trì bảy ngày.

---

[Tên họ: ? (Hóa thân)]

[Tuổi: 10]

[Thể trạng: 59 (mức trung bình của người trưởng thành là 100)]

[Năng lực: Không]

Thuộc tính nhân vật nghèo nàn đến mức thảm hại, không có bất kỳ kỹ năng nào.

Nói cách khác, cậu bé này hoàn toàn yếu đuối, tay trói gà không chặt, gặp phải bất kỳ quái vật nào cũng không thể đối phó.

Đảo mắt nhìn quanh bốn phía, Vương Hạo nhận ra nơi này chính là một ngôi làng nhỏ hẻo lánh, không có điện.

“Thế giới sử thi song song” nghĩa là đây rất có thể là một không gian mô phỏng đặc biệt, hoàn toàn không thể dùng tiêu chuẩn của thế giới thực tại để phán đoán.

Căn phòng nơi hắn đang đứng được bày trí vô cùng đơn giản, chỉ toàn những vật dụng gỗ mộc mạc. Đồ đạc rõ ràng đã có tuổi, trên đó phảng phất khí tức mục nát.

Trần nhà thấp, chưa đến hai mét. Cửa sổ hẹp, ánh sáng lọt vào ít ỏi, khiến căn phòng ban ngày mà vẫn mờ tối, nặng nề.

“Đệ đệ?”

“Ừm.”

Cậu bé ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, đang vụng về chơi trò xếp hình, vẻ mặt ngây ngô, ánh mắt ngơ ngác.

“Ngươi mấy tuổi rồi?”

Đứa em này nhìn qua có chút ngốc, chập chững đếm trên ngón tay. Đếm mãi mới thốt ra, giọng không chắc chắn: “Sáu tuổi.”

Vương Hạo giơ tay nhéo má thằng nhóc, còn bắt nó lè lưỡi ra, kéo hai cái.

Ngay lập tức, hệ thống nhảy ra một thông báo:

[Bạn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của một con người bình thường, kèm theo tiếng tim đập.]

Xác nhận được đệ đệ ngốc kia đúng là người bình thường, Vương Hạo tạm thời yên tâm hơn một chút.

Trong phòng khách, ngay hướng ra sân, có đặt một tấm gương lớn. Trên mặt gương bị che kín bởi một tấm vải đỏ.

Cả căn phòng vì thế càng nhuốm thêm một tầng khí tức âm trầm quỷ dị, khiến lòng người bất an.

“Theo như lời bà nội dặn, nếu có kẻ xông vào, thì dùng gương để soi hắn... Nhưng gương này rốt cuộc là gì? Chẳng lẽ là loại kính chiếu yêu trong truyền thuyết? Nếu ta lén vén tấm vải đỏ lên thì sẽ thấy gì?”

Những nghi vấn này lởn vởn trong đầu, khiến Vương Hạo suy nghĩ mãi không thôi. Cuối cùng, hắn thử hỏi:

“Đệ đệ, ngươi đã từng nhìn qua gương chưa?”

“Bà nội nói, tuyệt đối không được nhìn vào gương!”

Thằng nhóc lập tức hét lớn, giọng chắc nịch như thể đang bảo vệ một nguyên tắc chính nghĩa nào đó, bộ dạng vô cùng nghiêm túc.

Điều này khiến Vương Hạo buộc phải từ bỏ ý định thăm dò ngay lúc này.

Hắn ghi nhớ trong lòng, bí ẩn thứ nhất của phó bản chính là “Chiếc gương”.

Trong hoàn cảnh kỳ quái thế này, tim hắn đập nhanh hơn bình thường, hơi thở cũng vô thức chậm lại.

Đến cả tiếng bước chân khi di chuyển cũng nhỏ đi rõ rệt, như sợ bản thân làm kinh động thứ gì đó ẩn nấp trong căn nhà này.

Thật may là có thằng nhóc đệ đệ bầu bạn. Thằng bé hình như chẳng hề sợ hãi gì, vừa sụt sịt mũi vừa chơi đùa ngốc nghếch, cứ như đã quen với cái bầu không khí rùng rợn của nơi này.

Trước nhà có một cái sân nhỏ, xung quanh được rào bằng tre. Trên tường treo đầy loại dây leo xanh thẫm có tên gọi Ba Sơn Hổ, từng cọng tua tủa bò kín mặt tường.

Vương Hạo vừa định đi ngang qua, thì mấy sợi Ba Sơn Hổ lại khẽ rung rinh, giống như một cô gái còn e thẹn, uyển chuyển mà quỷ dị.

Hắn lập tức khựng lại, không dám tiến thêm bước nào, vội vàng gọi:

“Đệ đệ, mau lại xem mấy cái Ba Sơn Hổ này nè!”

Đứa nhóc ngước mắt lên, mặt mày nghiêm túc: “Bà nội nói không được đến gần Ba Sơn Hổ. Nếu không, nó sẽ ăn thịt chúng ta!”

Được rồi, nghe xong câu đó, Vương Hạo lập tức dẹp ngay ý định lại gần.

Trong sân còn có một cây đào lớn, cành lá sum suê, trên đó nở mấy bông hoa hồng nhạt, trông vừa đẹp vừa lạ lẫm giữa làn sương trắng đặc quánh.

Vương Hạo leo lên thân cây, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương mù mịt. Lờ mờ có thể thấy căn nhà hàng xóm cũng chỉ là một căn nhà đất thấp lè tè.

Một lão đầu mặc áσ ɭóŧ trắng từ trong sân đi ra, trông như đang cúi xuống chăm mấy luống rau.

Ông ta ngẩng đầu, bắt gặp Vương Hạo đang ở trên cây đào, bèn gọi với sang:

“Nhóc con, bà nội ngươi có ở nhà không? Ngươi ở nhà một mình à?”

“Có đây! Bà nội vẫn ở nhà mà!”

Vương Hạo ở trên cây trả lời rõ to, cố tỏ ra bình tĩnh.

Lão đầu hàng xóm khẽ thở ra, giọng não nề mà vẫn đầy lo: “Nhóc con, trèo cao cẩn thận, đừng té xuống.”

Nhưng Vương Hạo nhìn kỹ mới thấy kỳ lạ. Ông lão kia dáng người hình như cao hơn người bình thường đến cả mét, tay chân tỉ lệ hơi lệch, trông không hẳn là hoàn toàn tự nhiên.

Trên người Vương Hạo mặc vài lớp quần áo dày, nghĩa là nơi này rất rét, còn ông lão sát vách lại chỉ khoác một áσ ɭóŧ mỏng manh.

Một suy nghĩ vụt lóe: Nếu ta rời nhà này, hàng xóm sát vách sẽ tấn công sao? Bà nội đã cảnh báo liên tục, đừng mở cửa, đừng rời đi, không được làm liều.

Cứ thế, hai bí ẩn lớn đang vây lấy Vương Hạo, gương trong phòng khách và lão đầu ở sát vách.

Muốn moi thêm thông tin thì phải phạm quy những lời bà nội dặn, tức là có thể mất mạng, rồi phải tốn điểm tích lũy để sống lại.

Hắn ngẩn người, nhìn xuống nắm tay, nghĩ về 200 điểm một mạng. Ý nghĩ tiêu tiền mua mạng làm hắn lắc đầu không nỡ.

Cuối cùng Vương Hạo quyết định tạm giữ nguyên kế hoạch: Quan sát thêm, nghe ngóng thêm, tuyệt đối không làm liều.

Vương Hạo nhìn thoáng qua tỷ lệ thời gian trong trò chơi và ngoài đời: Ngoài thực tế đã trôi qua nửa tiếng đồng hồ, trong game đã trôi qua hẳn một ngày.

Nếu cảm thấy chờ quá lâu, còn có thể bấm nút [gia tốc], miễn là không xảy ra sự cố gì, lập tức có thể nhảy qua cả ngày.

Theo lý thuyết mà nói, chỉ cần 3 đến 5 giờ ở ngoài thực tế là đã có thể hoàn thành toàn bộ phó bản lần này.

Dĩ nhiên, Vương Hạo cũng không dám mơ mộng xa vời việc chỉ dùng một cái mạng là có thể thông quan. Dù sao đây cũng là phó bản 5 sao, độ khó tuyệt đối không phải trò đùa.

Ai biết chừng lúc nào sẽ gặp phải quái vật chui ra dọa chết người?

Hắn xoay người trở lại trong nhà, đi vào bếp, phát hiện trên bàn có sẵn 14 cái bánh ngô hấp chín, bột bánh rắn chắc, kích cỡ gần bằng một cái chậu rửa mặt.

Bên trong còn trộn thêm hành, thịt và trứng, nhìn thôi đã thấy dinh dưỡng đầy đủ, hương thơm ngào ngạt.

Nhân vật đang trong trạng thái đói bụng, Vương Hạo không điều khiển thì cũng sẽ tự động chạy lại ăn bánh ngô. Một ngày chỉ cần ăn đúng một cái, đủ để duy trì thể lực.

Tính ra hai người, vừa hay đủ cho bảy ngày.

Dĩ nhiên, cũng có thể ép nhân vật ăn nhiều hơn, hoặc cố nhịn đói, nhưng nếu để bị đói, nhân vật sẽ bị giảm mạnh sức lực, thậm chí mất khả năng hành động.

Mà đừng quên, đây chỉ là một đứa bé 10 tuổi, nếu bỏ đói một ngày thì gần như không còn chút sức lực nào để mà nhúc nhích nữa.

Vương Hạo tạm thời không để ý tới chuyện khác nữa. Nếu nhân vật vì đói mà chết, vậy thì chỉ có thể nói là mất nhiều hơn được.

Hắn cầm lấy con dao bầu trong bếp, lưỡi dao coi như còn khá sắc bén. Vung mạnh mấy cái, trong lòng hắn lập tức có thêm vài phần cảm giác an toàn.

Trên đời thứ đáng sợ nhất chính là hỏa lực không đủ. Nếu trong tay có bom nhiệt hạch, thì yêu ma quỷ quái gì cũng tan thành mây khói.

Phòng ngủ nằm ở phía trái phòng khách, nơi này là chỗ nghỉ ngơi thường ngày.

Trong phòng còn có một cái cặp đồ chơi, hiển nhiên bọn nhỏ thường ở đó đùa nghịch gϊếŧ thời gian.

Đệ đệ lúc này đang ngồi trên ghế nhỏ, cầm Cửu Liên Hoàn chơi loay hoay, vừa chơi vừa cười ngây ngô.