꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂
----------------------------------------
Vương Hạo nghe xong liền nổi hết da gà: "Đúng, chính là như vậy! Em làm cái gì vậy hả, lại còn có tiềm chất làm "Trà Xanh" nữa."
"Sau đó thì sao, sau đó thì sao!"
Hàn Tiểu Nguyệt cười hi hi, rất hóng hớt. Dù sao hè này trôi qua, cô cũng phải bắt đầu cuộc sống đại học rồi.
"Sau đó à... cô ấy còn tưởng anh là học thuật đại thần thật sự, cố ý chạy đến nhóm mô hình của bọn anh để kiếm phần thưởng. Mở miệng một tiếng ‘Học trưởng’, tay thì lén cọ vào tay anh dưới gầm bàn."
"Da tay mịn, trơn nhẵn, sờ vào cứ như là miếng đậu hũ trắng nõn, thoải mái muốn chết."
"Phốc!"
Hàn Tiểu Nguyệt cười đến mức suýt sặc.
Vương Hạo thì lại đầy vẻ bi thương, nhớ lại mà than: "Cuối cùng cô ấy cũng nhìn thấu trình độ học thuật của anh, cảm thấy anh chỉ là kẻ giỏi cọ điểm. Thế là bỏ anh mà chạy..."
"Đáng tiếc là cô ấy không biết, cho dù anh chỉ dựa vào may mắn thôi thì cũng có thể đoạt giải Nobel. Nhưng bởi vì cô ấy bỏ chạy, anh mới mất hứng thú với học thuật, kết quả là khiến nền khoa học kỹ thuật của thế giới này chậm lại cả mười năm."
Hàn Tiểu Nguyệt bật cười, gật gù trêu chọc: "Thật là kiểu nói vô sỉ hết chỗ chê."
Nhưng trong lòng cô lại nghĩ khác, nếu thật sự có chuyện ấy thì cũng chẳng lạ, bởi vì Vương Hạo đúng là có cái kiểu vận may nghịch thiên.
"Còn có một học muội khác nữa, chắc em biết đấy, cô nàng hay chơi game với anh, Tiên Đậu học muội. Cô ấy có một tật xấu là hơi xấu hổ, ngoài việc chơi game, chúng ta thường xuyên ngồi thảo luận về văn học."
"Văn học?"
Hàn Tiểu Nguyệt nghiêng đầu, tỏ vẻ không tin nổi.
"Chính là mấy thứ thanh xuân văn học ấy mà. Em cũng biết anh, cái gì cũng phải hiểu một chút. Có lúc anh còn tự viết truyện, đăng lên diễn đàn 9-11 nữa đó."
Vương Hạo thở dài: "Còn có hai học tỷ nữa, mỗi lần chuẩn bị tiến thêm một bước, sắp vượt qua ranh giới bạn bè thì các cô ấy lại sợ hãi, rụt ngay lại."
"Anh cũng không hiểu các cô ấy đang sợ cái gì nữa. Có lẽ là do vận khí kiểu cá chép, cuối cùng quay lại cắn ngược anh thôi."
Nói tới đây, Lão Vương nhà ta lại bùng phát một cơn bi thương, trông chẳng khác nào kẻ vừa lỡ mất cả một dàn hồng nhan tri kỷ.
"Thôi đừng có ngồi đó mà hoài niệm học tỷ, học muội gì nữa."
Hàn Tiểu Nguyệt ăn xong quả đào, vỗ bụng một cái đầy thỏa mãn rồi chìa bàn tay trắng nõn ra trước mặt Vương Hạo.
"Bản Tiên Nữ cho ngươi sờ một cái, coi như an ủi."
"Hửm?"
Vương Hạo ngẩn ra, trong lòng thấy khó hiểu. Mặc dù ta vẫn còn là xử nam thật đấy, nhưng chẳng phải chưa từng nắm tay con gái.
Sao tự dưng lại phải tỏ ra cảm động khi được cái biểu muội không cùng máu mủ này bố thí? Nếu muốn đồng cảm, chẳng thà ta sang Đức đăng ký khoa chỉnh hình còn hơn...
Ngay lúc ấy, trong đầu hắn lóe lên một suy nghĩ cực kỳ kỳ quái: Nếu biến Hàn Tiểu Nguyệt thành một nhân vật trong thẻ bài của game, thì không biết sẽ thú vị đến mức nào nhỉ?
Thuộc tính của Hàn Tiểu Nguyệt... chắc chắn không tệ. Có thể là cấp S? Hay SS? Biết đâu còn lên hẳn SSS?
Không hiểu tại sao, ý nghĩ này vừa nảy ra đã khiến hắn buồn cười, nhưng đồng thời cũng tò mò vô cùng.
Từ góc nhìn của Hàn Tiểu Nguyệt, vốn đang đùa cợt "biểu ca" cho vui, nhưng đột nhiên lại thấy sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc hẳn.
Một luồng khí tức kỳ lạ khó diễn tả bằng lời, như thể bùng phát từ trong cơ thể Vương Hạo, lan dần ra ngoài, chậm rãi ngưng tụ lại trong không khí.
Đôi mắt đen của Vương Hạo dần dần biến thành sắc vàng sậm, trong hốc mắt còn bùng lên hai đốm lửa nhỏ nhảy nhót lập lòe.
Không gian xung quanh như đông cứng lại, màu sắc thế giới cũng chậm rãi rút đi, tất cả chỉ còn lại hai gam đen và trắng.
Ánh sáng vàng sậm kia như một ngọn lửa âm hồn, quét thẳng vào linh hồn Hàn Tiểu Nguyệt.
Trên mặt cô nàng vẫn cố giữ nụ cười bình thản, nhưng trong lòng thì căng thẳng muốn nổ tung, cơ bắp toàn thân co chặt, đến mức lông tơ cũng dựng đứng.
"Chỉ là... cho sờ một cái thôi mà... cần gì nghiêm trọng thế này chứ?"
Hàn Tiểu Nguyệt cắn môi, ánh mắt dán chặt vào hai luồng lửa kỳ dị đang cháy trong mắt Vương Hạo.
Bỗng nhiên, Vương Hạo bừng tỉnh, mạnh mẽ lắc đầu một cái.
Trời ạ, suýt nữa bị game ám ảnh đến mức ảo giác. Lại còn định đem biểu muội của mình biến thành thẻ nhân vật trong Game?
Nếu biến thành thẻ game rồi thì ai sẽ nấu cơm cho hắn ăn nữa đây?
Một biểu muội xinh đẹp, đảm đang như thế không dễ tìm chút nào. Hơn nữa, nếu là nhân vật trong game, chắc chỉ thuộc dạng làm nền, chẳng có chút giá trị chiến đấu nào, hoàn toàn vô nghĩa.
Nghĩ đến đó, hắn bật cười, thuận tay đưa ra chạm nhẹ lên mu bàn tay của Hàn Tiểu Nguyệt.
"Da rất mịn, trơn nhẵn y như con heo con mới sinh, mập mạp đến mức ngay cả lớp lông tơ cũng mềm oặt, vừa nhìn đã thấy muốn cưng nựng."
Hàn Tiểu Nguyệt cố gắng nặn ra nụ cười, hai má lúm đồng tiền hiện rõ, giọng điệu nửa thật nửa giả trách móc: "Ví von cái kiểu gì vậy, đem người ta so thành heo con luôn à?"
Vương Hạo rung đùi đắc ý, mặt mày hả hê: "Đó chính là từ hình dung hay nhất mà anh có thể nghĩ ra rồi."
"Hứ, không buôn chuyện với anh nữa!"
Nói xong, Hàn Tiểu Nguyệt chạy thẳng lên lầu. Bóng dáng trẻ trung đầy sức sống ấy khiến Vương Hạo bất giác thở dài cảm khái: Cuộc sống đúng là tươi đẹp.
Cảm thấy hơi buồn ngủ, hắn quyết định tranh thủ chợp mắt một lát, bồi dưỡng đủ tinh thần rồi chiều nay sẽ chính thức chinh phục phó bản kinh dị "Thế ngoại đào nguyên".
---
Trong khi đó, Hàn Tiểu Nguyệt lặng lẽ nhìn xuống từ trên lầu, thấy Vương Hạo đã ngủ say. Cô trốn vào phòng riêng, cơ thể run lẩy bẩy, nước mắt trực trào nơi khóe mi.
Rất lâu sau, khi xác nhận rằng Vương Hạo không hề có thêm dấu hiệu bất thường nào, cô mới nhẹ nhàng thở phào.
Hẳn là... không sao đâu nhỉ?
---
[Bạn hiện đang tiến vào phó bản "Thế ngoại đào nguyên". Sân chơi này được thiết lập trong một thế giới song song, tọa độ 2143-213-091. Cấp bậc Duy tâm: cấp độ 5.]
[Độ khó: 5 sao]
[Bạn đã tạo ra hóa thân]
[Độ tuổi hóa thân: 10 tuổi]
[Xin chú ý, vì bạn không trực tiếp nhập vai nhân vật thật, nên không thể thay đổi dòng chảy lịch sử của thế giới sử thi song song]
[Trò chơi đang loading... xin chờ...]
Nhìn những dòng thông báo liên tục nhảy ra trước mắt, Vương Hạo hít một hơi thật sâu, tim đập thình thịch.
[Nhiệm vụ chính tuyến: Sống sót trong 7 ngày]
Chỉ vỏn vẹn hai chữ "Sống sót" thôi mà đã khiến hắn dâng lên một loại hưng phấn khó tả.
Đúng, hắn chính là thích kiểu nhiệm vụ ngắn gọn, rõ ràng, không vòng vo!
"Độ khó năm sao, chắc chắn cực kỳ khủng khϊếp! Không biết có phải lại phải đánh quái nữa không..."
Nhân vật chính chỉ mới 10 tuổi thì sao chứ? Càng thú vị! Độ khó năm sao, ta tới đây!
Không lâu sau, khung cảnh dần dần sáng lên.
Màn mở đầu lại hiện ra một đoạn hình ảnh kỳ lạ.
Trong đó là một bà lão chừng gần 70 tuổi, tóc bạc trắng, gương mặt hằn đầy những nếp nhăn sâu như khe rãnh, lưng khom xuống, bước đi tập tễnh.
Bà đang ân cần dặn dò, giọng nghiêm nghị nhưng chan chứa tình cảm, liên tục răn dạy hai đứa trẻ nhỏ đứng trước mặt:
"Lời bà nội dạy các con, nhớ kỹ chưa nào?"
Một đứa bé chừng sáu bảy tuổi, mặc áo bông cũ sờn, còn đứa kia tầm mười tuổi, chính là nhân vật hóa thân của Vương Hạo.
Cậu bé dùng giọng ngây ngô, cố tình kéo dài âm cuối, đồng thanh đáp:
"Nhớ rồi ạ!"
"Thế thì đọc lại một lần cho bà nội nghe nào."
"Người lạ đến thì không mở cửa. Láng giềng nói chuyện cũng không được tin. Mỗi ngày chỉ ăn một cái bánh bột. Bảy ngày sau bà nội sẽ về."
Thoạt nghe, vần vè này có vẻ bình thường, nhưng càng ngẫm kỹ, càng thấy rờn rợn, âm khí lạnh lẽo lẩn khuất bên trong.
Bà lão khom lưng gật gù, ánh mắt lộ vẻ hài lòng: "Ngoan lắm, bà còn có mấy câu hỏi nữa, trả lời đúng thì bà sẽ mua cho các con kẹo sơn trà nhé."
"Thật không? Oa!"
Vừa nghe đến kẹo sơn trà, cả hai đứa nhỏ liền reo hò, mắt sáng rực.
Bà lão tiếp tục hỏi: "Nếu trong phòng bỗng có tiếng bàn ghế dịch chuyển, thì là chuyện gì xảy ra?"
Đứa bé nhỏ tuổi lập tức đáp ngay không chút nghĩ ngợi: "Là con chuột đó! Trong phòng có chuột thôi! Không thèm để ý, cứ ngủ tiếp là được!"
Vương Hạo vốn đang hưng phấn chuẩn bị "cầm dao xông pha chém boss", nhất thời cả người khựng lại ngay tại chỗ.
Cái quái gì thế này...?
Nghe hai đứa trẻ trả lời răm rắp, bà lão lại mỉm cười gật đầu: "Nếu như bà nội trở về sớm hơn dự kiến, gọi các con ra mở cửa, thì phải làm gì?"
Đứa bé nhỏ hơn lập tức đáp ngay, giọng dõng dạc:
"Là kẻ xấu giả trang bà nội! Bà nội thật có chìa khóa, tự mở cửa được. Bà chỉ trở về vào chiều ngày thứ bảy thôi!"
"Thế nếu thật sự có kẻ xấu đột nhập vào nhà thì sao?"
"Dùng gương soi hắn, sau đó trốn ngay vào phòng người giấy!"
"Bình thường có được phép bước vào phòng người giấy không?"
"Không thể!"
Nghe thấy bọn nhỏ trả lời đúng từng câu, bà lão khẽ gật gù, khuôn mặt nhăn nheo lại nở một nụ cười hiền từ. Rồi bà hỏi thêm một câu cuối cùng:
"Có thể soi gương không?"
"Không thể!"