Chương 44: Khách Đến Thăm Mang Đến Chỗ Tốt

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

Người này nói chuyện theo kiểu rất kỳ lạ, mang một cảm giác cổ xưa khác thường. Nhưng nghĩ lại, trên mạng thì kiểu người nào mà chẳng có, cũng không có gì quá lạ.

[zero]: “Tại hạ có một nhóm thiết bị VR trong tay. Tuy nhiên mở quán net VR không hề dễ. Người chơi ít, làm ăn ảm đạm, rất dễ lỗ vốn và đóng cửa. Ngươi cần chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.”

Vương Hạo lại chẳng mấy quan tâm: “Không sao. Mặt bằng vốn dĩ là của ta, nên không có vấn đề chi phí thuê mướn."

"Chỉ là ta rảnh rỗi, mở một quán net chơi cho vui thôi. Trong lô thiết bị của ngươi có sẵn trò chơi nào không?”

Nghe tin lão Vương định khởi nghiệp, cả đám bạn trong group lập tức nhốn nháo như chọc phải tổ ong vò vẽ.

“Thổ hào cầu bao nuôi!”

“Thiên ca rút một sợi lông chân thôi cũng đủ đè chết một đống người rồi!”

Vương Hạo nghe xong chỉ biết cạn lời. Chẳng qua là mở một cái cửa tiệm nho nhỏ thôi mà, có tốn bao nhiêu đâu...

Nói đi cũng phải nói lại, hiện tại giá thuê cửa hàng cũng không quá đắt, ít nhất còn hợp lý hơn nhiều so với giá nhà.

Đúng lúc đó, zero lên tiếng.

[zero]: “Tại hạ là nhà phát triển trò chơi VR. Nếu ngươi mua thiết bị của ta, có thể chơi trò chơi miễn phí bên trong, coi như giúp ta phổ biến."

[zero]: "Các loại giấy phép kinh doanh ta có thể hỗ trợ giải quyết. Việc sửa sang mặt bằng cũng có thể lo liệu, bởi vì tại hạ có một biểu đệ làm kiến trúc ngay tại thành phố Thiên Ca.”

[Nhất Bại Chi Lư]: “Ngươi đừng có hố bạn bè đấy nhé. Kiếm chút tiền thì được, chứ mà hố thì không xong đâu.”

[zero]: “Phải, phải, ta hiểu mà!”

Thực tế, để dựng nên một trò chơi VR, từng mô hình đều phải được thiết kế tỉ mỉ. Sức người và thời gian bỏ ra không phải ít.

Làm game suốt bảy tám năm cũng chẳng phải chuyện gì quá lạ. Kiếm ít tiền coi như bù công sức, cũng là chuyện đương nhiên.

Nếu như Vương Hạo có khả năng lập trình ra trò chơi, chắc hẳn hắn đã tự tay nhảy vào chiến trường rồi. Bởi vì thứ này... thật sự quá gây nghiện.

Đặc biệt là với kiểu người mê những thứ kinh dị, linh dị và kí©h thí©ɧ như hắn.

“Trước hết bán cho ta một bộ thiết bị đi, để ta trải nghiệm thử xem thế nào. Nhớ là để giá dễ chịu một chút.”

[zero]: “Có thể. Giao hàng tận nơi, thanh toán khi nhận.”

“Không gấp, không gấp.”

Sau đó, hai người tách riêng ra chat, bàn bạc hơn một canh giờ. Kết quả là một thỏa thuận hợp tác nho nhỏ đã được xác lập.

Vương Hạo cúp máy, trong lòng lâng lâng sung sướиɠ. Đây có lẽ chính là lần đầu tiên trong đời hắn thật sự bắt tay vào việc khởi nghiệp.

Hi vọng lần này... sẽ thành công.

---

Nhàn rỗi cũng chẳng biết làm gì, lại đang hứng khởi, Vương Hạo một lần nữa đội mũ thực tế ảo, đăng nhập vào trò chơi.

“Không biết bao giờ Trò chơi Vượt Thời Không sẽ chính thức phát hành ra thị trường nữa. Đến lúc đó chắc chắn sẽ hot lắm đây.”

Ý nghĩ còn chưa dứt, trước mắt hắn liền hiện ra một hàng thông báo, khiến gương mặt Vương Hạo rạng rỡ hẳn lên.

[Bởi vì môi trường ưu mỹ và thiết bị hoàn hảo, trại huấn luyện của bạn nghênh đón một vị khách đến thăm.]

[Khách đến thăm: Lục Thiên Minh]

[Giới tính: Nam, 45 tuổi]

[Nghề nghiệp: Hắc Y Vệ, điều tra viên cấp S]

[Tinh Thần Lực: 7.891]

[Thiên phú: Ý chí thép, Siêu miễn dịch, Nhạc thiên, Bối gia]

[Tật xấu tâm lý: Cuồng si linh dị, thích bị ngược]

[Thiên phú: Phản ứng siêu tốc, Quái Lực Thuật, Hồi sinh, Thế Thân Giả Tử, Giác quan thứ sáu, Tướng vị bình di, Siêu Cảm Thời Gian...]

[Nguyền rủa đặc thù: Huyết nguyên]

[Kỳ vật mang theo: Tai nghe ốc biển *2, Phù Văn Tiểu Đao *3, Tượng thế thân *1, Tiên Đậu *10, Dây trói Khốn Tiên *1, Giày đặc thù kháng va đập *1, túi Ẩn Thân *1, Dung dịch khả nghi *3, vật phẩm chưa rõ *7]

[Đánh giá tổng hợp tư chất: Cấp S]

Vương Hạo chết lặng nhìn bảng thông tin, cả người choáng váng. Đây... đây chính là cấp độ của khách đến thăm sao?

Một điều tra viên cấp S của Hắc Y Vệ, lại còn kèm đánh giá tổng hợp S.

Chữ S kia sáng lóa đến mức làm mắt chó titan hợp kim của hắn như muốn nổ tung.

Nước miếng suýt nữa chảy ra, tim hắn thì đập thình thịch loạn nhịp như trống trận.

Cái này rốt cuộc là gì chứ?

Có phải là cảm giác động tâm không?

Thông tin về Lục Thiên Minh ngắn ngủi chỉ vài dòng chữ, ngay cả ảnh đại diện cũng chẳng có.

Bốn mươi lăm tuổi, đã vào hàng “đại thúc”, thế nhưng chỉ cần nhìn bảng mô tả thôi cũng đủ khiến Vương Hạo bùng nổ hứng thú.

Trong đầu hắn lập tức hiện ra vô số hình tượng “đại thúc” trong manga: Lạnh lùng, mạnh mẽ, điềm tĩnh.

Quả nhiên, cường giả chân chính đều phải dựa vào khí chất từng trải. Chứ ai mà tin mấy tay nhân vật chính mới xuất hiện vài ngày đã có thể lật đổ Boss cuối cùng?

“Người này nói không chừng có thể đánh thẳng mặt quái vật, trực tiếp đem Trưởng lão ở Lý gia thôn đánh chết tươi!”

Có thể giải quyết bằng bạo lực thì ai còn muốn ngồi tính toán bằng trí mưu? Dùng đầu óc thì cũng sướиɠ thật đấy, nhưng sức hấp dẫn của việc nghiền ép kẻ địch bằng vũ lực thì ai mà cưỡng nổi.

Thế nhưng... thế nhưng...

Một nhân vật cấp S hiển nhiên đang đặt ngay trước mắt, mà bản thân hắn lại không hề có cách nào tiếp cận hay thu hoạch được gì.

Vương Hạo ngửa mặt lên trời gào thét, trong lòng nghẹn ngào: “Đúng là cẩu game hán thương! Rõ ràng bày ra nhiều thứ kí©h thí©ɧ như vậy, nhưng lại không hề có tính năng nạp thẻ cho ta cào!”

“Ngươi mau hoàn thiện trò chơi đi cho ta nhờ!!!”

Vương Hạo cảm giác bản thân chẳng khác nào một con lừa ngu ngốc.

Nhà phát triển trò chơi thì như kẻ gian thương, treo củ cà rốt ngay trước mặt, khoảng cách gần đến mức tưởng như chỉ cần với tay là lấy được. Thế nhưng thực tế lại chẳng thể nào chạm vào.

Dù có chạy nhanh thế nào, dù cái gậy treo củ cà rốt có ngắn đi bao nhiêu, thậm chí có lè lưỡi ra đến mức cực hạn, thì cũng không cách nào liếʍ nổi một mẩu.

Cho nên hắn chỉ còn biết nổi điên, chửi rủa trò chơi này thậm tệ. Nhưng chửi thì chửi, rốt cuộc cũng chẳng biết mặt mũi cái tên hán thương đứng sau này là ai.

Đúng lúc hắn còn đang ngồi bực tức, trước mắt bỗng hiện ra một loạt thông báo mới.

[Khách đến thăm “Lục Thiên Minh” đã sử dụng 1 viên Tiên Đậu, đổi lấy 50 giờ thời gian huấn luyện.]

“Hả?”

Vương Hạo lập tức ngừng quát tháo, mặt đầy kinh ngạc.

Loại giao dịch này hình như chẳng cần người chơi phê duyệt.

Bởi vì trong trại huấn luyện, mọi tài nguyên đều có thể hồi phục. Điều này đồng nghĩa với việc khách đến thăm hoàn toàn có thể lấy vô hạn tài nguyên được tái tạo, rồi trực tiếp đổi thành thời gian huấn luyện.

Nói cách khác, chẳng khác nào trò “tay không bắt sói” từ trên người khách mà vơ được của cải.

“Thì ra khách đến thăm thật sự có chức năng như thế này sao? Không chỉ đơn giản là đi dạo một vòng, mà còn có thể trực tiếp cung cấp đủ loại kỳ vật. Nhìn qua thì cũng không tệ chút nào.”

[Tiên Đậu: Một loại thực phẩm thần kỳ. Chỉ cần ăn một viên là có thể nhanh chóng chữa lành thương thế, 2–3 ngày không cần bổ sung thức ăn, đồng thời tăng cường Tinh Thần Lực, giảm nhu cầu ngủ. Mỗi viên Tiên Đậu có thể quy đổi thành 50 điểm tích lũy và được dùng để mở khóa các khu cảnh huấn luyện lớn. Lưu ý: mỗi viên chỉ sử dụng được một lần.]

Nhìn thấy con số 50 điểm tích lũy được cộng thẳng vào, tâm trạng Vương Hạo lập tức phấn chấn. Khóe miệng khẽ cong lên, một nụ cười đắc ý xuất hiện.

“Có thu nhập rồi, coi như không tồi. 50 điểm cũng đủ làm ta thấy phấn khởi.”

Nhưng chưa kịp tận hưởng niềm vui, thông báo mới lại tiếp tục hiện ra.

[Khách đến thăm “Lục Thiên Minh” tiêu hao 2 giờ huấn luyện, đổi lấy quyền kiểm tra thân thể.]

[Khách đến thăm “Lục Thiên Minh” tiêu hao 2 giờ huấn luyện, đổi lấy quyền điều khiển máy bay Boeing 737.]

Vương Hạo cười híp mắt, gõ tay liên hồi: “Đúng rồi, đúng rồi, cứ thoải mái mà dùng đi! Ta càng nhiều lợi ích càng tốt, tận tình khai thác, tận tình tiêu hao!”

“Ngàn vạn lần đừng khách sáo, cứ coi nơi này như nhà của mình đi!”

Trong lòng Vương Hạo nóng ran, hận không thể tự biến thành hướng dẫn viên, tận tình rao hàng một phen. Khách đến thăm đúng là mỏ vàng di động, đồ tốt trong túi quá nhiều, tài sản cộng lại còn vượt xa hắn gấp mấy lần.

Dòng chữ nhắc nhở liên tục xuất hiện trước mắt, khiến hắn nhìn đến hoa cả mắt mà vẫn không nỡ dừng lại.

[Khách đến thăm “Lục Thiên Minh” sử dụng 1 viên Tiên Đậu, đổi lấy 50 giờ thời gian huấn luyện.]

“Lại đổi thêm một viên Tiên Đậu nữa sao?”

Vương Hạo vội vàng mở balo, quả nhiên đã thấy hai viên Tiên Đậu nằm gọn trong đó, lấp lánh như bảo bối.

Ngay sau đó, lại có thêm một thông báo mới.

[Bạn đã có một cuộc trò chuyện hữu hảo với khách đến thăm “Lục Thiên Minh”. Từ miệng hắn, bạn biết được manh mối về “Thế ngoại đào nguyên”. Khu cảnh này tồn tại ở thế giới song song, số hiệu Sử 2143-213-091. Cấp bậc Duy tâm: cấp độ 5.]

[Bạn bây giờ có thể tìm tòi phó bản “Thế ngoại đào nguyên”. Xin lưu ý, đây là phụ bản độ khó năm sao, hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt.]

“Hả?”

Khóe miệng Vương Hạo càng lúc càng nhếch cao, nụ cười rực lửa như sắp bùng nổ. Cái cảm giác bực dọc mắng game hán thương khi nãy giờ đã hoàn toàn biến mất.

“Khách đến thăm đúng là bảo vật! Khách quý, ngươi chính là quý nhân của ta rồi!”