꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂
----------------------------------------
Việc Ma Thần mang hình thức [Trò chơi] đột nhiên xuất hiện quả thật là chuyện hiếm thấy. Loại Ma Thần nghiêng về trật tự thế này vốn cực kỳ ít, ít đến mức khiến người ta cảm thấy đáng thương.
Chính vì thế mà các thành viên cấp cao của Hắc Y Vệ đều không giấu nổi sự phấn khích, tâm tình ai nấy đều dâng trào.
“Dĩ Thái Thâm Uyên...”
Trần Tâm Di khẽ lẩm nhẩm, ghi nhớ cái tên này vào tận đáy lòng.
Ngay lúc đó, một loạt thông báo hiện ra trước mắt bọn họ:
[Giao dịch thành công. Vật phẩm đổi: Tiên Đậu *1. Giá trị 50 điểm tích lũy. Bạn nhận được 50 giờ thời gian huấn luyện. Chúc bạn có trải nghiệm vui vẻ.]
Sau đợt giao dịch đầu tiên, trên cổ tay Lục Thiên Minh bất ngờ xuất hiện một chiếc đồng hồ nylon thô ráp, kiểu dáng xấu xí nhưng màn hình lại cực kỳ rõ ràng.
Trên đó hiện ra con số biểu thị thời gian huấn luyện còn lại của hắn.
Nhìn vào, tâm trạng hắn thoáng tốt hơn hẳn.
“Nếu là đối đầu trực diện... con người chắc chắn sẽ ở thế bất lợi tuyệt đối. Cho dù là đặc vụ được huấn luyện cao nhất cũng không thể trực tiếp lao vào tấn công Quái Dị được.”
“Chưa nắm rõ năng lực của đối phương mà vội vàng tiếp xúc, chỉ có thể tự chuốc lấy nguy hiểm.”
“Bình thường, cường độ tinh thần lực của con người chỉ khoảng 100. Ngay cả những thiên tài hiếm thấy trong lịch sử, cũng chỉ đạt tới ngưỡng cực hạn khoảng 10.000. Nhưng số người chạm tới con số này, có thể nói hiếm đến mức đếm trên đầu ngón tay.”
“Trong khi đó, Quái Dị thì khác. Cường độ tinh thần lực của chúng có thể tăng lên vô hạn.”
“Dĩ nhiên, Quái Dị càng mạnh thì càng khó tiến vào thế giới của chúng ta. Đây là một quy luật đã được chứng minh."
"Những lý luận kiểu này sau này ngươi sẽ được học trong các khóa huấn luyện, cho nên nói ra cũng không vi phạm điều lệ bảo mật.”
“Hiện tại, những Quái Dị mà chúng ta từng bắt giữ, trung bình cường độ tinh thần đều khoảng 45.000. Năng lực của chúng không thể tưởng tượng nổi, đủ loại kỳ dị cổ quái.”
“Còn Ma Thần thì sao? Cường độ của chúng đến nay vẫn chưa có cách nào đo lường được.”
“Bốn mươi lăm ngàn?”
Trần Tâm Di kinh hãi, hai mắt trợn to. Con người hoàn toàn không có khả năng đối đầu trực diện với Quái Dị như vậy!
Trong đầu cô chợt hiện lại cảnh mình từng vung dao chém thẳng vào cổ một kẻ bị Quái Dị chiếm hữu, nhớ lại mà cổ họng khô khốc, nuốt nước bọt cái ực. Quá đáng sợ!
---
Dưới ánh trăng sáng rực của tháng Tư, ánh sáng dịu dàng trải khắp tiểu khu.
Nhiệt độ vừa phải, từng nhành cây ngọn cỏ đều tươi tốt như ngọc bích, mang theo sức sống tràn đầy thanh xuân, vẽ ra một khung cảnh phồn vinh đầy sinh khí.
Cách nhà Vương Hạo chưa đến một trăm mét đã có một cái chợ rau nhộn nhịp.
Mặc dù hắn có chút tính cách trạch nam, nhưng cũng không phải kiểu mắc chứng sợ xã giao. Thỉnh thoảng đi dạo một vòng ngoài chợ, hít thở không khí ồn ào náo nhiệt, cảm giác cũng khá dễ chịu.
Hơn nữa, hắn vốn hào phóng, khuôn mặt lại điển trai, chẳng bao giờ tính toán mấy đồng bạc lẻ.
Một lần ra tay là mua hẳn cả đống lớn, thành ra được các bà cô, các bác bán hàng trong chợ quý như khách VIP, còn hay tặng thêm hành, tặng rau, nhiệt tình khỏi phải nói.
“Tiểu tử, lâu lắm rồi không thấy, có bạn gái chưa đó?”
Một thiếu phụ chừng ba mươi tuổi, dáng dấp xinh xắn, vừa cười vừa dùng dao băm thịt “ken két, ken két” lên khúc giò heo.
Đúng lúc ấy, từ tai thiếu phụ rơi ra một chiếc bông tai, chẳng hiểu sao lại rơi vèo thẳng xuống ngay dưới chân Vương Hạo.
Đây chẳng phải lại là “khí vận cá chép”* của hắn phát tác sao? Hơn nữa lần này còn dính chút vận đào hoa khó giải thích nổi. Thật sự là có chút khó hiểu.
(* "Khí vận cá chép" hay "cá chép vượt vũ môn" là biểu tượng phong thủy mang ý nghĩa cầu mong sự thành công, may mắn và tài lộc.)Vương Hạo vội cúi người nhặt bông tai lên, trả lại. Trong lòng thầm nhủ: Ta đây không phải loại người ăn cơm “từ trên trời rơi xuống” đâu nhé!
“Còn chưa có bạn gái. Đây, bông tai của thím vừa rơi xuống đất này.”
Thím “Tây Thi bán thịt heo” vội vàng nhận lại bông tai, liên tục cảm ơn rồi cười hóm hỉnh: “Ngàn vạn lần đừng có giảm cân nhé. Bây giờ muốn tìm bạn gái không phải nhìn vóc dáng đâu... mà phải dựa vào tiền, vào mặt, và vào cái miệng!”
“Miệng?”
Vương Hạo hơi ngớ ra.
“Thì là tài ăn nói đó. Trêu gái chẳng phải cũng phải nhờ vào cái miệng ngọt ngào sao?”
Vương Hạo bĩu môi. Tài ăn nói của hắn quả thực không nổi bật, nhưng bảo là quá tệ thì cũng không đến mức.
Nhìn bộ dạng thím "Tây Thi", hình như còn muốn làm mối cho hắn ai đó.
Thật ra đồng chí Tiểu Vương này tuy không thuộc dạng soái ca “chuẩn ngôn tình” kiểu idol, nhưng diện mạo cũng đủ để gọi là ưa nhìn. Nếu chỉ dựa vào duyên phận thì cơ hội với gái đẹp cũng chẳng hề ít.
Có điều, trong sâu thẳm, hắn lại cực kỳ kén chọn.
Quá mức kén chọn...
Có cô biểu muội xinh đẹp để làm thước đo, thành ra bao nhiêu cô gái bình thường khác đều chẳng lọt vào mắt hắn. Ngay cả hứng thú để theo đuổi cũng chẳng còn.
Thà chơi game còn vui hơn, chứ chat dăm ba câu nhạt nhẽo với mấy cô gái ấy thì có gì mà “thơm”?
Vương Hạo còn đang định tìm cớ chuồn cho lẹ, thì thiếu phụ đã nhanh tay gói toàn bộ chỗ thịt còn lại bỏ vào túi nylon, rồi cười như nắm chắc phần thắng:
“Tiểu tử, ta thấy ngươi cũng biết điều đấy chứ. Không mặc cả, không cò kè, vậy thì thím đây bán cho ngươi một giá thật tiện lợi nhé.”
“Ta có một cô biểu muội vừa mới tốt nghiệp, ngươi có muốn trước tiên kết bạn WeChat không?”
Quả nhiên, đối phương bắt đầu màn giới thiệu “muội tử”. Vương Hạo chỉ biết cười trừ, ha hả cho qua chuyện.
Trong lòng hắn thì nghĩ khác. Chỉ cần cả đời không kết hôn, thì mấy phiền não kiểu nữ cặn bã, ao cá, trà xanh, liếʍ cẩu... đều chẳng liên quan gì đến mình.
Còn chuyện bảy tám chục năm sau, khi hắn chết đi để lại một đống tài sản thì sao? Đơn giản thôi, quyên hết cho quốc gia. Đã chết rồi thì còn ai quan tâm nữa chứ?
Kết thúc một vòng chợ, hắn xách về đủ thứ: Rau cải, thịt heo, thịt gà, thêm ít thịt bò kho, cả gói móng gà sốt cay.
Mua xong xuôi, hắn xách theo túi lớn túi nhỏ đầy ắp, ung dung lái xe về nhà.
Về đến nơi, hắn dồn hết đống thực phẩm vào tủ lạnh. Với số lượng này, nếu chỉ có mình hắn ăn thì đủ cầm cự nửa tháng chẳng cần đi chợ nữa.
Sắp xếp xong đâu vào đấy, Vương Hạo lại ngồi xuống, suy nghĩ về chuyện khởi nghiệp.
Ý tưởng thì nhiều, linh cảm thì cũng không ít, nhưng nếu không biến thành hành động thì mãi chỉ là mơ tưởng viển vông.
Thế nhưng Vương Hạo cũng hiểu rõ, bản thân chỉ biết chút ít về ăn uống và sinh hoạt, kinh nghiệm xã hội thì chẳng được bao nhiêu.
Muốn mở quán net thật sự không phải chuyện đơn giản. Chỉ riêng chuyện buôn bán, phòng cháy chữa cháy, thủ tục này kia thôi cũng có thể làm hắn tắc nghẽn mất cả đống thời gian, chưa chắc đã khởi động nổi.
Hoặc là... nhờ đến sự trợ giúp của “vũ khí vạn năng”, đám bạn trong group?
Theo thói quen, hắn mở group chat “Cứu Đa Nguyên Vũ Trụ”, bên trong mọi người vẫn đang nhiệt tình chém gió, toàn mấy câu khoác lác cười ngả nghiêng.
“Các vị, ta muốn hỏi chút. Có ai biết chỗ nào bán thiết bị VR không? Ta muốn mở một quán net VR.”
Ngay lập tức, cả group như bùng nổ. Tin nhắn chen chúc, icon bay đầy màn hình. Tiếng hò hét “Đại Cữu Tử! Đại Cữu Tử!” vang lên liên tục, gọi hắn chẳng khác nào idol vừa online.
Hắn lướt qua màn hình, thấy không ít đoạn chat “nội dung chất lượng cao” đến mức khó hiểu, mà kỳ lạ là cái group này bao lâu nay vẫn chưa bị cấm.
Vương Hạo chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu, gõ thêm một dòng: “Các huynh đệ, hôm nay là thứ bảy. Biểu muội của ta trưa nay sẽ về, không chừng giờ này đã đang trên đường rồi."
"Bình thường các ngươi làm loạn thì nàng không thấy, nhưng nhỡ đâu lát nữa nàng vào group đọc được, nổi giận lên thì ta sợ các ngươi không khống chế nổi đâu.”
Ngay lập tức, những tiếng gào ầm ĩ trong group biến mất, trả lại không khí có phần nghiêm túc.
[Đông Bắc một Dã Nhân]: “VR quán net sao? Loại [Trò chơi] này bây giờ vẫn chưa thực sự phổ biến. Thiết bị thì không thành vấn đề, rất dễ mua, nhưng mà lại chẳng có mấy người chơi đâu.”
Vương Hạo trả lời: “Có kiếm tiền hay không thì cũng không quan trọng. Ta chỉ muốn tìm chút việc gì đó để làm thôi.”
[Đông Bắc một Dã Nhân]: “Ta chỉ là nông dân, không giúp gì được.”
[Nam Mô Gatling Bồ Tát]: “Ta chỉ biết bái Phật, không giúp được.”
[Nhất Bại Chi Lư]: “Ta viết tiểu thuyết, cũng không giúp được.”
Một người khác chen vào: “Ta chỉ biết cắm đầu chơi game, cũng chẳng giúp gì được.”
Đúng lúc đó, một dòng chat mới hiện lên.
[Tại hạ... Tại hạ đang ở ngay trong thành phố của ngươi, có thể giúp một tay.]
Vương Hạo hơi bất ngờ, phát hiện trong nhóm có thêm một thành viên mới tên là “zero”.